SÀI GÒN SẼ KHÔNG BAO GIỜ PHẢI ĐỨNG MỘT MÌNH!

     Tifosi

    Những ngày tới, có khoảng 10 ngàn nhân sự y tế, bao gồm các chuyên gia đầu ngành, bác sĩ, sinh viên tình nguyện… từ khắp cả nước sẽ tiến đến chi viện cho TP. HCM trong công cuộc đối đầu với đại dịch. Đó là “chiến dịch” chống dịch lớn nhất từ đầu mùa dịch đến nay, cũng là “chiến dịch” điều động nhân sự y tế lớn nhất trong lịch sử Việt Nam tính đến thời điểm hiện tại. Đội ngũ hỗ trợ cho TP. HCM lần này có quy mô lớn gấp 3 lần so với đội ngũ đã đến hỗ trợ Bắc Ninh, Bắc Giang lần trước.

    Đó là còn chưa kể đội ngũ chống dịch hỗ trợ từ Bộ Công An, Bộ Quốc Phòng, dân quân tự vệ, tình nguyện viên… Ước tính sơ bộ, có tới hơn 60 ngàn người sẽ tham gia đợt dập dịch lần này tại TP. HCM, một con số lớn chưa từng có.
    TP. HCM, hay nhiều người vẫn gọi với cái tên ngắn gọn, quen thuộc: Sài Gòn, là thành phố lớn nhất cả nước về cả dân số và kinh tế. Đợt bùng phát lần này, có lẽ là một vết thương chí mạng vào sự hồi phục của thành phố và của cả nước.

    Có nhiều người nói yêu Sài Gòn, nhưng có lẽ là họ chỉ nói mồm, họ đâu có biết rằng thành phố lớn nhất nước này và cả người dân tại đây nữa, đang phải oằn mình đối chọi với dịch bệnh. Đại dịch đã đánh gục rất nhiều các thành phố lớn trên thế giới, từ Tokyo, đến Berlin, London, New York, Singapore… chứ không phải chỉ riêng Sài Gòn. Với một người yêu Sài Gòn, sẽ không bao giờ thốt ra những lời “thượng đẳng” như “Sài Gòn dư nội lực” hay “Sài Gòn không cần cứu giúp”. Thế giới vẫn còn đang chiến đấu chống lại đại dịch, ngay cả với những nước giàu, nữa là chúng ta.
    Phải mặc đồ bảo hộ vào, mới biết được rằng công việc chống dịch vất vả như thế nào. Ngay cả với đa phần chúng ta, được chứng kiến những tấm ảnh, hay thước phim ghi lại những cảnh đó, đều chỉ hiểu được một phần rất nhỏ của sự khó khăn đó mà thôi.
    Khi Sài Gòn cần, những nghệ sĩ, diễn viên... làm gì? Có những nghệ sĩ trực tiếp tham gia công tác tình nguyện chống dịch, có người thì kêu gọi quyên góp, có người thì liên tục gửi lời động viên và hô hào người dân đoàn kết, hoặc chí ít ra, ngồi yên cũng là một cách chống dịch rồi. Nhưng, có người, kiểu như là sợ người ta “quên mình”, lên mạng viết những dòng chê bai, tung tin thất thiệt rồi gây mất đoàn kết.
    Có bạn sinh viên Y TP. HCM nhắn cho mình, bạn ấy có làm chung chốt kiểm dịch với các bạn sinh viên Y Hải Dương. Trong khuya hôm trước, cả chốt họp bàn với nhau về việc chuẩn bị cho những ngày giãn cách sắp tới và cũng tranh thủ hỏi han nhau sau những ngày bận rộn, có bạn sinh viên Y Hải Dương mắt rưng rưng khi nhắc lại việc bị nhiều cư dân mạng “đấu tố” và phải tạm khóa mạng xã hội để tập trung chống dịch. Bạn sinh viên Y Hải Dương nói rằng, với tất cả lòng tự trọng, họ đều vào Sài Gòn với mong muốn hỗ trợ người dân, hỗ trợ thành phố, họ không đòi hỏi hay kêu than bất cứ một điều gì. Với nhiều người, đây có lẽ sẽ là chuyến đi xa nhất, dài nhất và đáng nhớ nhất trong cuộc đời của họ.
    “Tối hôm đó gần 2 giờ sáng, em chỉ muốn ôm an ủi các bạn ấy thôi nhưng mà sợ vi phạm vào quy tắc phòng dịch. Bọn em hứa với nhau là sẽ làm việc hết sức mình, đưa thành phố trở lại bình thường và lúc đó bọn em sẽ ôm nhau mừng chiến thắng”.
    Liệu người lớn chúng ta, khi đứng trước những đứa nhỏ đó, có đủ bao dung và hảo sàng để nhìn nhận mọi việc cho thấu đáo không? Cuộc đời này, đôi khi chính người lớn chúng ta còn không thể chiều được bản thân chúng ta, lại đi chấp mấy đứa nhỏ, mà cái sự “chấp” ấy, lại dựa hoàn toàn vào những thông tin thất thiệt. Chúng ta yêu một người, đâu phải vì họ được điểm mười? Mỗi người chúng ta đều có những mặt không ổn. Trong những giờ phút thế nào, phải chấp nhận những mặt không ổn đó, góp ý thẳng thắn và chân thành, đừng bê lên mạng xã hội làm gì, rồi từ chuyện cá nhân của mỗi người, trở thành những câu chuyện “tam sao thất bản” giữa ngàn vạn người.
    Thực ra nhiều người, chỉ nhân sự việc lần này, muốn tâng bốc bản thân mình lên bằng việc hạ thấp người khác xuống.
    Có nhiều người nói yêu Sài Gòn, nhưng thực ra là họ không yêu Sài Gòn đâu, họ chỉ yêu bản thân mình thôi.
    Có nhiều người nói yêu Sài Gòn, nhưng họ đã, đang và sẽ làm gì vì thành phố này?
    Cuộc chiến chống dịch lần này sẽ rất gian khó và để đương đầu với kẻ thù đại dịch, cần những trái tim dũng cảm, bao dung, hảo sảng. Nói vui một chút, đôi khi, mỗi người chúng ta cũng cần thử việc mặc áo mưa đi bộ giữa trưa nắng, để hiểu cái cảm giác khó khăn của những “chiến binh” chống dịch, để thứ tha hơn, để thông cảm hơn.
    Trong cuộc chiến chống dịch và mãi sau này, TP. HCM - hay như nhiều người vẫn quen gọi, Sài Gòn, và bất cứ tỉnh thành nào khác, đều sẽ không bao giờ phải đứng một mình.

Đăng nhận xét

21 Nhận xét

  1. Cuộc chiến chống dịch lần này sẽ rất gian khó và để đương đầu với nhiều khó khăn, gian khổ nhưng tin chắc rằng Việt nAM sẽ lại chiến thắng bệnh dịch một lần nữa, và cũng như phải khẳng định rằng Sài Gòn sẽ không phải đứng một mình trong cuộc chiến này

    Trả lờiXóa
  2. Bất kì một thành phố, tỉnh nào cũng sẽ không phải đứng một mình trong khó khăn nói chung và dịch bệnh nói riêng. Nhân dân cả nước đang hướng về TP HCM với tấm lòng chia sẻ, hỗ trợ đồng bào vượt qua dịch bệnh

    Trả lờiXóa
  3. Mấy ngày qua, Thành phố Hồ Chí Minh sôi động và hoa lệ trở nên trầm lặng. Những con đường, góc phố đông như mắc cửi giờ thưa vắng người qua lại. Nhiều nơi chăng dây phong tỏa, chỉ có những điểm tiêm chủng, xét nghiệm, chữa trị bệnh nhân mắc COVID-19 hay những điểm cung cấp hàng hóa, nhu yếu phẩm thiết yếu là vẫn tiếp tục phục vụ.

    Trả lờiXóa
  4. Áp dụng giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16 đối với Thành phố Hồ Chí Minh thực sự là một quyết định khó khăn, đúng như Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính đã nói khi đồng ý cho địa phương thực hiện Chỉ thị này. Không trăn trở sao được khi Thành phố Hồ Chí Minh là một trung tâm kinh tế, văn hóa, xã hội, an ninh, quốc phòng không chỉ của Nam Bộ mà còn là “đầu tàu kinh tế” của cả nước.

    Trả lờiXóa
  5. Mỗi quyết định liên quan đều có tác động rất lớn và ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống khoảng 10 triệu người dân Thành phố. Còn nhớ, khi Thành phố Hồ Chí Minh xuất hiện những ca mắc COVID-19 đầu tiên của đợt dịch thứ 4, lãnh đạo Đảng, Nhà nước đã rất quan tâm, lo lắng.

    Trả lờiXóa
  6. Người đứng đầu Chính phủ chỉ đạo, khi thực hiện giãn cách xã hội, người dân Thành phố sẽ phải sinh hoạt tại nhà do đó hệ thống chính trị, các tổ chức đoàn thể ở cơ sở phải thường xuyên tiếp cận, quan tâm tới đời sống, tâm tư của người dân. Thủ tướng nhắc nhở phải đảm bảo đủ điện, nước cho người dân sinh hoạt.

    Trả lờiXóa
  7. Những yêu cầu của Thành phố về máy móc, thiết bị, sinh phẩm y tế phục vụ phòng, chống dịch đều được đáp ứng tối đa, nhất là việc ưu tiên cung cấp vaccine ngừa COVID-19 để tiêm phòng cho người dân. Bộ Y tế, các ngành Công an, Quân đội cùng các tỉnh, thành phố trong cả nước huy động khoảng 10.000 cán bộ, nhân viên y tế giúp Thành phố đáp ứng với diễn biến của dịch bệnh.

    Trả lờiXóa
  8. Nhiều tỉnh, thành phố như Hải Phòng, Quảng Nam, Lâm Đồng, Thanh Hóa, Bình Định, Quảng Ngãi, Bến Tre... đã ủng hộ tiền góp phần cùng Thành phố chống dịch. Các tỉnh Vĩnh Long, Đồng Tháp, Long An, Đắk Lắk, Quảng Bình đã gửi hàng chục tấn gạo, rau, củ quả, nước mắm, trứng gà, cá tươi… hỗ trợ người dân tại các khu cách ly, khu phong tỏa và những người gặp khó khăn do dịch COVID-19 tại Thành phố Hồ Chí Minh.

    Trả lờiXóa
  9. Từng chuyến xe chở nhu yếu phẩm, đưa những túi rau, túi thực phẩm gửi vào với những dòng chữ “Tiếp sức Thành phố Hồ Chí Minh chống dịch COVID-19,” “Rau sạch Đà Lạt gửi Thành phố Hồ Chí Minh yêu thương,” “Quà quê Quảng Trị”… mang theo tấm lòng yêu thương, sẻ chia của người dân khắp mọi miền Tổ quốc dành cho Thành phố.

    Trả lờiXóa
  10. Những ngày qua, cả hệ thống chính trị và nhân dân Thành phố đã vào cuộc quyết liệt và thần tốc triển khai thực hiện rất nhiều giải pháp sáng tạo, đồng bộ, chủ động để kiểm soát, khống chế dịch bệnh, tinh thần “mỗi người dân là một “chiến sỹ”; mỗi gia đình, tổ dân phố, khu phố là một “pháo đài” chống dịch.”

    Trả lờiXóa
  11. Dù lo lắng nhưng cả nhà vẫn vui vẻ, lên kế hoạch mua sắm đồ ăn, trang thiết bị tập thể dục để 2 tuần tới ở nhà sẽ không lãng phí. Mỗi người chọn một bộ phim, một cuốn sách, một liệu trình thể dục thể thao, detox hay một loạt các công thức mới để chinh phục. Dù lo lắng, nhưng ai cũng lạc quan và cố gắng thích nghi hết mức có thể với mùa giãn cách thứ 2 này.

    Trả lờiXóa
  12. Trong những ngày khó khăn, người Sài Gòn vẫn có thể mỉm cười khi thấy thành phố mình, sự quan tâm vẫn được hào phóng trao gửi, dù bằng cách này hay cách khác. Dăm ba khó khăn không cản được người Sài Gòn bớt thương nhau đi tí nào.

    Trả lờiXóa
  13. Không đếm được có bao nhiêu hàng quán tạm gác công việc của mình để tập trung cho những bữa cơm tình nguyện. Mỗi ngày, hàng trăm nghìn suất ăn thiện nguyện được chuẩn bị trên những bếp cơm đỏ lửa. Chị Ngô Mỹ Dung, chủ một nhà hàng trên đường Trần Hưng Đạo, quận 1 - cho biết mỗi ngày nhóm của chị đều chuẩn bị 2000 suất cơm cho người nghèo. Nhiều thật đấy, nghĩ mà thấy vất vả, nhưng nghĩ đến nếu mình không làm thì người nghèo lại thiếu cơm ăn thì ai cũng lại được tiếp thêm động lực. Ban đầu kế hoạch là nấu cơm cho 15 ngày giãn cách, nhưng giờ thành phố vẫn giãn cách tiếp nên lại… nấu tiếp. Đến bao giờ lệnh giãn cách gỡ bỏ thì thôi.

    Trả lờiXóa
  14. Cả thành phố, mỗi người một tay, người thổi cơm, người vận chuyển, thậm chí, ngay cả những người lao động đang bị ảnh hưởng nặng nề nhất như các tài xế/ xe ôm cũng không đứng ngoài cuộc. Hôm rồi trên Facebook, mọi người lan tỏa câu chuyện thật đẹp của một bạn tình nguyện viên có tên Ngọc Hà và một anh tài xế.

    Trả lờiXóa
  15. Khi Bắc Giang oằn mình vì dịch lây lan và trở thành tâm dịch của cả nước, người ta nhớ mãi hình ảnh nụ cười rạng rỡ của bác sĩ trẻ Đặng Minh Hiệu khi đang cạo trọc mái đầu, chuẩn bị cùng đoàn y bác sĩ của Đại học Y dược TP.HCM lên đường chi viện cho Bắc Giang. Một nụ cười thật giản dị, một hành động rất… bình thường, nhưng nó trở thành một biểu tượng thật đẹp về sự ấm áp của đồng bào khi dấn thân vào nơi hiểm nguy để sát cánh đồng hành với đất nước.

    Trả lờiXóa
  16. Với tất cả những tình cảm mến thương Sài Gòn đã dành cho đất nước, đây là lúc, cả đất nước sẽ hướng về Sài Gòn. Giống như cách cả đất nước đã cùng nhau hướng về Bắc Giang, về Đà Nẵng, về Hải Dương. Sài Gòn có mạnh mẽ và kiên cường đến đâu, thì lúc này, cũng hãy để cả đất nước cùng san sẻ.

    Trả lờiXóa
  17. Đầu đợt dịch thứ 4, khi Sài Gòn mới bước vào những ngày giãn cách đầu tiên, có một câu chuyện rất đẹp thế này. Ấy là ở quận 12, khi một tổ dân phố bị chăng dây phong tỏa, UBND đã gửi tặng 12 hộ dân trong đó, mỗi hộ một cây táo để trồng trong lúc giãn cách, chờ cây táo nở hoa. Nghe xong câu chuyện, thấy sao mà đúng là chỉ có ở Sài Gòn! Vừa tưng tửng, vừa đáng yêu, vừa lạc quan và mến thương đến thế. Lại nhớ đến câu thơ của Lưu Quang Vũ, thật là một câu thơ đẹp để chúng ta nhắc nhau về những điều tử tế vẫn đang âm thầm lan tỏa khắp thành phố này

    Trả lờiXóa
  18. Sài Gòn là ruột thịt của VN, không bao giờ có chuyện Sài Gòn phải đứng một mình trong bất kì trận chiến nào, kể cả trận chiến với dịch bệnh. Biết bao sinh viên Đại học ở Hà Nội, và các tỉnh mỉền Bắc, bao nhiêu nhân viên y tế, y bác sĩ, lực lượng vũ trang sẵn sàng vào Sài Gòn hỗ trợ tuyến đầu chống dịch. Vì vậy cố lên Thành phố Hồ Chí Minh!

    Trả lờiXóa
  19. Cuộc đời này, đôi khi chính người lớn chúng ta còn không thể chiều được bản thân chúng ta, lại đi chấp mấy đứa nhỏ, mà cái sự “chấp” ấy, lại dựa hoàn toàn vào những thông tin thất thiệt. Chúng ta yêu một người, đâu phải vì họ được điểm mười?

    Trả lờiXóa
  20. Giữa những khó khăn bủa vây ấy, người ta lại càng thấy tình người trở nên ấm áp. Sài Gòn từng hướng về cả nước mỗi khi có những địa phương gặp khó khăn, bão lũ. Giờ đây, khi Sài Gòn bị bệnh, cả đất nước lại một lần nữa hướng về Sài Gòn với tất cả sự yêu thương, đùm bọc.

    Trả lờiXóa
  21. cũng có rất nhiều những cá nhân đứng ra tổ chức các hoạt động thiện nguyện, tặng những suất cơm miễn phí cho người có hoàn cảnh khó khăn. Trong dịch bệnh, lá lành đùm lá rách, trao một chút vật chất mình có thể và nhận lại muôn vàn yêu thương.

    Trả lờiXóa