TIN TỨC

Cuộc sống lưu vong của các nhà “dân chủ” như thế nào!

Con đường phía trước

Tị nạn chính trị, được "trục xuất" sang nước ngoài, nhất là Mỹ và các nước Châu Âu vốn là động lực, miếng mồi chính mà các nhà dân chủ ở Việt Nam hướng đến, cố sống cố chết hoạt động chống đối Đảng, Nhà nước. Từ trước đến nay, nhiều anh chị chống đối đã đạt được ước mơ sang xứ "thiên đường" sinh sống theo con đường tị nạn chính trị nhưng có một sự lạ lùng là hiếm có anh chị nào khi sang nước ngoài rồi lại có bài viết theo kiểu ca ngợi về cuộc sống bên Mỹ, Đức sung sướng như thế nào, chính quyền đối đãi ra sao, môi trường bên đó tốt như thế nào,... hay chí ít là tự do, dân chủ bên đó hơn Việt Nam nhiều như thế nào. Tất cả đều theo kịch bản giống nhau, lúc đầu được cộng đồng chống cộng tôn vinh như ngôi sao, rồi sau đó chìm nghỉm như giọt nước ở đại dương. Vậy tại sao các anh chị đó lại im lặng một cách đáng sợ như vậy hay họ bận tận hưởng cuộc sống bên đó quá mà quên mất đồng bào trong nước như vậy?
Paulus Lê Văn Sơn hành nghề rửa bát sau khi sang Đức tị nạn
Thực tế, các anh chị “dân chủ” khi được sang tị nạn nước ngoài nhanh chóng rơi vào cảnh thất vọng, vỡ mộng. Nỗi thất vọng lớn nhất mà các "nhà hoạt động" sau khi họ đặt chân đến "thiên đường" nhanh chóng nhận thấy là cái thời "hoàng kim" của họ đã vĩnh viễn trôi qua và cái giá cho một chuyến đi Tây không có vé khứ hồi thực sự quá đắt. Trước đó, cái thời "hoàng kim" của họ chủ yếu được các cá nhân và tổ chức có tư tưởng chống lại Đảng và Chính phủ Việt Nam xây dựng lên. Chỉ đến khi sang nước ngoài, các "nhà hoạt động" đều ngỡ ngàng nhận ra, họ không được hưởng đặc quyền mà có nghĩa vụ, quyền lợi về chế độ an sinh xã hội như mọi thành viên trong xã hội. Điều đó có nghĩa là phải đi làm để tự nuôi mình, nếu làm không đủ ăn thì xin trợ cấp xã hội. Sang một nước lạ, tiếng không biết, nghề nghiệp không, chưa kể không gia đình, người thân, chỉ có mỗi lao động chân tay, nếu không hùng hục làm việc chỉ có chết đói mà thôi. Ở Việt Nam đói thì nuôi con gà, trồng lúa, trồng khoai rồi lên mạng múa mép chửi bới chính quyền để kiếm tiền tài trợ từ bên ngoài thì sống ổn, chứ ở Mỹ chửi bới thì ai xem, ai cho tiền. Bùi Kim Thành lúc ở Việt Nam thì mạnh miệng như vậy, sang Mỹ thì cũng chỉ đi bới rác mà thôi, hay Paulus Lê Văn Sơn khi sang nước ngoài phải đi rửa bát đĩa thuê sống qua ngày.

 Bên cạnh đó là khó khăn về ngôn ngữ, chính là không nói, hoặc nói tiếng bản địa với trình độ "nói bồi". Đó cũng là lý do để "Người buôn gió" nhiều năm nay đi buôn hàng hóa, thí dụ mua xoong nồi rẻ tiền ở Ba Lan về Đức bán lại ... Nguyễn Văn Đài, thỉnh thoảng viết bài cho trang Việt ngữ của một số địa chỉ truyền thông với nội dung chủ yếu xuyên tạc và vu khống Việt Nam. Với số tiền nhuận bút đó, anh ta không thể tự nuôi mình chứ chưa nói đến vợ con. Chính vfi quá lo lắng với cuộc sống cơm áo, gạo tiền đến nỗi sấp mặt nên các anh dân chủ buộc phải lao động chân chính, không thể hành nghề “cào mặt ăn vạ”, chống đối chính quyền để nuôi sống bản thân như ở Việt Nam vì đơn giản, khi đã ở nước ngoài, các anh đã hết giá trị lợi dụng nên chẳng tổ chức phản động nào trả tiền cho anh cả.

Không hiếm những anh chị cố sống, cố chết sang nước ngoài, rồi đến mấy năm sau lại cố sống cố chết xin trở lại Việt Nam, nhưng nào có được. Cuộc đời mà, mọi sai lầm đều phải trả giá, Tổ quốc chứ có phải nhà trọ, thích đi thì đi, thích về là về đâu

4 nhận xét:

  1. Rõ rồi còn gì nỗi thất vọng lớn nhất mà các "nhà hoạt động" sau khi họ đặt chân đến "thiên đường" nhanh chóng nhận thấy là cái thời "hoàng kim" của họ đã vĩnh viễn trôi qua và cái giá cho một chuyến đi Tây không có vé khứ hồi thực sự quá đắt vì họ sẽ không thể trở về quê hương được nữa, thương Lê Văn Sơn quá đi

    Trả lờiXóa
  2. Haha khó khăn về ngôn ngữ, chính là không nói, hoặc nói tiếng bản địa với trình độ "nói bồi" của mấy con dận chủ thì làm sao sống được, sẽ sớm chán thôi, học hành tiếng anh thì không bài bản, trình độ không khó ở trong nước thì phải bất mãn với chế độ với chửi thuê thì làm sao mà nâng cao được

    Trả lờiXóa
  3. Cứ tưởng qua được bầu trời Tây là hưởng vinh hoa phú quý nhưng đám zân chủ đã vỡ mộng khi phải đối diện với một sự thật là đời không như mơ , không như là chúng tưởng tượng . Cuộc sống chật vật , lo toan , cơm áo gạo tiền cứ thế vây quay đám dân chủ khiến chúng phải đầu tắt mặt tối sớm hôm mưu sinh nơi đất khách quê người mà chúng từng nghĩ là thiên đường!!!

    Trả lờiXóa
  4. Không ai khác khi nhìn vào cuộc sống của Lê Văn Sơn hay Hiếu gió hiện tại chúng ta cũng có thể mừng tượng cuộc sống của đám dân chủ tại trời Tây như thế nào . Kẻ thì đi rửa bát thuê và đến mức không ngừng ngại đăng lên mạng xã hội xin hỗ trợ , người thì mua đi bán lại kiếm từng đồng lời . Thật là bi đát khi mà giấc mộng của chúng bị vùng dập để giờ đây phải lăng bạt nơi xứ người chật vật với cuộc sống mưu sinh!!!

    Trả lờiXóa