TIN TỨC

Chế độ diệt chủng dưới tính toán của Mỹ và phương Tây

[Tọa Sơn]

Hòa bình, tự do, dân chủ, nhân quyền là những mỹ từ mà Mỹ và phương Tây luôn sử dụng để bào chữa cho một cuộc chiến tranh nào đó do họ gây ra hoặc ủng hộ. Và để can thiệp vào nội bộ một nước mà họ muốn tác động thì Mỹ và phương Tây cũng tìm mọi cách xây dựng một lực lượng chính trị đối lập trong nước ngày ngày ra rả những thứ giá trị mỹ miều mà Mỹ và phương Tây vẽ ra theo cái cách kinh doanh hàng đa cấp. Vậy, thực sự giá trị của hòa bình, tự do, dân chủ, nhân quyền mà Mỹ và phương Tây đem lại cho thế giới này là gì? Nhân kỷ niệm 40 năm giải phóng Campuchia khỏi chế độ diệt chủng của Khmer đỏ, chúng ta cùng nhìn nhận lại cách mà Mỹ và phương Tây đã tận dụng các chế độ diệt chủng nhằm thực hiện mưu đồ chính trị của mình.

Tận dụng các chế độ diệt chủng 

Khmer đỏ dưới vỏ bọc là một Đảng Cộng sản đã tiến hành cuộc chiến nhằm lật đổ chính phủ Lon Nol do Mỹ hậu thuẫn và đã giành quyền lãnh đạo đất nước Campuchia vào năm 1975. Nhưng ngay từ những ngày đầu lãnh đạo đất nước, chế độ Khmer đỏ đã bộc lộ bản chất diệt chủng, tàn bạo của chúng xuất phát từ tư tưởng sai lầm nghiêm trọng của những người đứng đầu Khmer đỏ như Pol Pot và Iêng Xa Ry. Ý muốn khôi phục lại đế quốc Khmer trước đây đã thôi thúc Pol Pot có những hành động khiêu khích quân sự cho đến tàn sát nhân dân Việt Nam dọc biên giới. Tính từ tháng 5/-1975 đến ngày 23/12/1978, Pol Pot đã giết hại hơn 5.000 dân thường Việt Nam, làm bị thương gần 5.000 người, bắt và đưa đi thủ tiêu hơn 20.000 người. Chủ trương của quân Pol Pot là “Chỉ cần mỗi ngày diệt vài chục, mỗi tháng diệt vài ngàn, mỗi năm diệt vài ba vạn thì có thể đánh 10, 15, đến 20 năm. Thực hiện 1 diệt 30, hy sinh 2 triệu người Campuchia để tiêu diệt 50 triệu người Việt Nam”.


Quân tình nguyện Việt Nam tại Campuchia

Còn ở trong nước, tư duy sai lầm về chủ nghĩa xã hội, chịu nhiều ảnh hưởng của tư duy siêu hình của Khmer đỏ đã dẫn tới một loạt chính sách mang tính diệt chủng đối với chính dân tộc của mình. Khmer Đỏ đã cho “tái cơ cấu” toàn bộ xã hội Campuchia theo hướng sản xuất nông nghiệp tự túc và không còn giai cấp. Chúng đã di dân khỏi đô thị, bắt họ tập trung vào làm nông nghiệp. Chúng xóa bỏ mọi thể chế xã hội, phá hủy chợ búa, hệ thống ngân hàng và tiền tệ, các bệnh viện, trường học, đặng tiến ngay lên chủ nghĩa cộng sản không cần qua các bước “trung gian” mà chúng cho là chậm chạp. Trong thời gian Khmer đỏ cầm quyền, hơn 1 triệu người đã bị giết chết, tương đương với 1/7 dân số của Campuchia theo những ước tính thận trọng, trong một đất nước không lớn hơn bang Missouri tại Hoa Kỳ. Hầu hết trong số họ bị chết vì đói, suy dinh dưỡng và bệnh tật được chẩn đoán hay điều trị sai. 200.000 người nữa bị hành quyết như là những kẻ thù của nhà nước.

Tội ác của Khmer đỏ đối với nhân dân Việt Nam và nhân dân Campuchia là rất rõ ràng, nhưng trong suốt một thời gian dài, chính Mỹ và phương Tây lại dung dưỡng, thậm chí bảo vệ chế độ diệt chủng này. Bởi Khmer đỏ trở thành công cụ chống Việt Nam lúc bấy giờ của Mỹ và phương Tây. Do đó, trước bằng chứng phía Việt Nam đưa ra tại Liên Hợp Quốc, phía Mỹ và phương Tây đã thao túng tổ chức này cho rằng đây là bằng chứng chưa xác thực và phía Việt Nam cần thiện chí hơn trong giải quyết vấn đề biên giới với Campuchia. Và khi Việt Nam đưa quân vào Campuchia thì Mỹ và phương Tây đã lên án Việt Nam và coi đây như là hành động xâm lược, tiến hành nhiều biện pháp bao vậy cấm vận. 

Thậm chí, Mỹ và phương Tây còn hỗ trợ đắc lực cho Pol Pot sau khi bị lật đổ như hỗ trợ về tiền bạc, vũ khí, tình báo từ vệ tinh, nuôi dưỡng tàn quần của Khmer đỏ đóng trên đất Thái trong suốt 10 năm từ 1980-1990. Đặc biệt, mặc dù bị lật đổ từ tháng 1/1979 nhưng Khmer đỏ vẫn được Mỹ và phương Tây để dành ghế trong Liên Hợp Quốc. Tội ác của Khmer đỏ cũng được Mỹ và phương Tây che giấu trước dư luận quốc tế. Tại hội nghị Paris về giải quyết vấn đề Campuchia năm 1989, Mỹ còn ép Singapore không được công nhận tội ác của Khmer đỏ nếu không sẽ có “máu đổ trên sân nhà”. Do đó, cũng chẳng có gì lạ khi Mỹ và phương Tây đã giữ ¼ lãnh thổ Campuchia cho Khmer đỏ sau khi hội nghị Paris được ký kết. 

Nhìn lại lịch sử, thì chính Mỹ và phương Tây cũng đã nuôi dưỡng chế độ phát xít của Hitler chỉ nhằm mục đích là hy vọng Hitler sẽ xua quân đánh Liên Xô. Chính vì vậy Hitler nhanh chóng trở thành quốc trưởng, nhanh chóng phát triển lực lượng quân đội và những ngày đầu nhiều lãnh thổ được cho không Hitler để nhận được sự thỏa hiệp là Đức quốc xã sẽ đưa quân đánh Liên Xô. Thậm chí nhiều hãng vũ khí của phương Tây đã cung cấp cho Đức các bằng sáng chế, bí mật quân sự và các động cơ máy bay tối tân để Hitler có được đội quân xâm lược mà mình muốn có. Tuy nhiên, đội quân này cũng sớm thoát khỏi sự kiềm soát của Mỹ và phương Tây, gây nên cuộc diệt vong lớn nhất trong lịch sử loài người. 

Lấy cớ “diệt chủng” để gây nên các cuộc chiến tranh

Ở chiều ngược lại, Mỹ và phương Tây cũng đã tận dụng nỗi lo sợ của nhân loại về các chế độ diệt chủng để hợp thức hóa các cuộc chiến tranh của mình. 

Năm 2003, Mỹ đã tiến hành cuộc “xâm lược” Iraq sau khi cáo buộc Tổng thống Iraq khi đó là Saddam Hussein phát triển vũ khí hủy diệt hàng loạt trong phòng thí nghiệm bí mật của ông. Cựu Bộ trưởng Bộ ngoại giao Mỹ Collin Powell-người cầm trong tay chiếc lọ thủy tinh đựng chất bột trắng gì đó giơ lên trước mặt các quan chức đang họp Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc và khẳng định rằng đó là vũ khí hóa học của Iraq. Thế rồi Mỹ tuyên chiến trừng phạt Iraq. Sau khi “về vườn”, ông Collin Powell tuyên bố câu chuyện “Iraq sở hữu vũ khí hóa học” là sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp chính trị của ông. 
 
Ngoại trưởng Mỹ Colin Powell trình trước Liên Hợp Quốc “bằng chứng” cáo buộc Iraq phát triển vũ khí hủy diệt hàng loạt ngày 5/2/2003
Hay như trong mùa xuân Ả Rập vừa qua, với cái gọi là “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, Mỹ cáo buộc chính phủ các nước đã có nhiều hành động đe dọa đến tính mạng của người dân vô tội nên đã tiến hành các hoạt động can thiệp vũ trang vào Lybia, Syria… nhằm tiến hành lật đổ chính phủ hợp pháp của các nước này. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận vào các nước mà Mỹ đã can thiệp, đã bảo vệ “nhân quyền” thì tình hình các nước này xấu đi trông thấy. Khi mà đất nước luôn trong tình trạng bất ổn, để bảo vệ vài chục người thì có hàng chục nghìn người khác đã chết dưới bom đạn của Mỹ và phương Tây. Quyền được sống, quyền được học tập, được mưu cầu hạnh phúc của người dân các nước này cơ bản đã bị mất đi. 

Vậy vấn đề đặt ra ở đây là gì?

- Bản chất của chủ nghĩa đế quốc là chiến tranh, do đó chủ nghĩa đế quốc tồn tại thì nguy cơ chiến tranh luôn hiện hữu và đe dọa tới hòa bình thế giới, giá trị con người. 

- Mỹ và phương Tây luôn sẵn sàng vì lợi ích ích kỷ của họ mà can thiếp vào công việc nội bộ các nước hoặc “nhắm mắt làm ngơ” trước các tội ác chống lại nhân loại.

- Suy cho cùng Khmer đỏ cũng chỉ là con cờ trong tay của các thế lực chống lưng cho nó. Khi đạt được mục đích hoặc mục đích thay đổi thì Mỹ và phương Tây sẵn sàng bỏ rơi chế độ mà mình đã dung dưỡng. Ngược lại, Mỹ và phương Tây luôn dàn dựng ra cảnh về một chế độ có hành động diệt chủng để tiến hành các hoạt động quân sự. 

- Giá trị của cái gọi là "thế giới tự do", "thể chế dân chủ" mà Mỹ và phương Tây tuyên truyền là lừa bịt? Đó là tự do vu khống, tự do bịa đặt, tự do giết người? Hãy cảnh giác trước những lập luận tuyên truyền "khách quan" "khoa học" của những kẻ bại não!

11 nhận xét:

  1. có thể thấy lực lượng Khmer Đỏ cầm quyền ở Campuchia man rợ hơn cả phát xít Đức bởi vì chúng tự hủy diệt chính dân tộc mình. Xét về tỷ lệ người bị sát hại trên tổng số dân của đất nước thì mức độ diệt chủng của Khmer Đỏ cao hơn hẳn

    Trả lờiXóa
  2. Dưới chính thể “Campuchia Dân chủ”, người dân Campuchia không chỉ chết vì bạo lực của Khmer Đỏ mà còn chết vì bị bỏ đói, bị mất mùa, bị ép lao động quá sức và phải dùng thuốc tự chế trong dân gian. Các chính sách của Khmer Đỏ dẫn tới cái chết của khoảng 2 triệu người dân Campuchia, chiếm 1/4 dân số nước này khi đó.

    Trả lờiXóa
  3. những tên đồ tể ở vị trí quyền lực cao nhất như Pol Pot và Ieng Sary cổ xúy việc giết hại trí thức trong khi chính chúng cũng là những trí thức có nhiều điều kiện học hành tử tế nhất Campuchia. Những tên như thế này không bị đụng chạm đến trong cuộc “cải tạo” xã hội đẫm máu do chúng phát động.

    Trả lờiXóa
  4. Với “đồng bào” của mình mà Khmer Đỏ còn đối xử như vậy nên chuyện vong ơn bội nghĩa đối với những người bạn nước ngoài là hoàn toàn dễ hiểu. Tập đoàn Pol Pot đã thay đổi thái độ, từ chỗ coi Việt Nam là người bạn số 1 sang coi Việt Nam là kẻ thù số 1.

    Trả lờiXóa
  5. Việt Nam không tiếc của cải, phương tiện và xương máu giúp Khmer Đỏ giải phóng Phnom Penh, giải phóng Campuchia khỏi chế độ ngụy của Mỹ. Nhưng ngay sau thắng lợi này, chúng đã lập tức phản bội, quay súng bắn thẳng vào các đồng chí Việt Nam thủy chung, thân thiết từng sát cánh với chúng trong sự nghiệp giải phóng dân tộc trên cõi Đông Dương.

    Trả lờiXóa
  6. Có thể nói, phong trào của Pol Pot là một dạng chủ nghĩa dân tộc cực đoan phản động. Nó khoác vỏ bọc cộng sản để tận diệt những người cộng sản chân chính, tích cực sử dụng ngôn ngữ cách mạng để phá hoại cách mạng một cách không thương tiếc.

    Trả lờiXóa
  7. Xuất hiện kịp thời và với động cơ trong sáng, quân tình nguyện Việt Nam đã được nhân dân Campuchia gọi là đội quân nhà Phật. Nhìn nhân dân Campuchia bịn rịn tiễn đưa bộ đội tình nguyện Việt Nam về nước mới thấy tình cảm quý mến của họ dành cho quân đội Việt Nam lớn nhường nào.

    Trả lờiXóa
  8. Nếu Việt Nam ích kỷ thì họ chỉ cần đánh bật quân Khmer Đỏ ngược trở lại lãnh thổ Campuchia, đóng chặt biên giới, không cho người tị nạn chạy sang, để mặc cho “nhà hàng xóm” tàn lụi vì hỏa hoạn. Thực tế vào năm 1979, kinh tế Việt Nam gặp muôn vàn khó khăn còn các thế lực quốc tế đang nhăm nhe kiếm cớ phá hoại và can thiệp vào Việt Nam. Xét từ góc độ lợi ích thuần túy thì một cuộc chiến kéo dài với nước khác tại thời điểm ấy là bất lợi cho Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  9. Khi các tên đồ tể của chế độ diệt chủng bị xét xử trong các phiên tòa quốc tế do Liên Hợp Quốc bảo trợ, người ta càng thấy rõ tính đúng đắn của việc Việt Nam tác động kịp thời vào tình hình Campuchia.

    Trả lờiXóa
  10. Chính vì có bàn tay “bảo kê” nên dù dân số Campuchia năm 1978 chỉ có khoảng 7 triệu người so với khoảng 50 triệu dân của Việt Nam, Khmer Đỏ vẫn liều lĩnh dốc gần toàn lực để đánh sang lãnh thổ Việt Nam - một đất nước giàu kinh nghiệm trận mạc. Giới nghiên cứu quốc tế cũng ghi nhận có nhiều “cố vấn” nước ngoài hiện diện trong quân đội Khmer Đỏ thời kỳ xảy ra chiến tranh biên giới Tây Nam.

    Trả lờiXóa
  11. Mỹ và phương Tây luôn rêu rao rằng mình đi ban phát dân chủ,nhân quyền để cố tình can thiệp vào công việc nội bộ các nước hòng gây ra cuộc chiến tranh để giành phần lợi về mình.Giá trị của cái gọi là "thế giới tự do", "thể chế dân chủ" mà Mỹ và phương Tây tuyên truyền là lừa bịt? Đó là tự do vu khống, tự do bịa đặt, tự do giết người.Điển hình như qua vụ can thiệp của Mỹ vào chế độ diệt chủng Khmer đỏ đã thể hiện rõ thủ đoạn nham hiểm của Mỹ.CHúng ta cần cảnh để không bị sa bẫy bởi "nhân quyền" của những kẻ mất não.

    Trả lờiXóa