Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Dân chủ Phạm Thanh Nghiên xúc phạm quốc kỳ

Đăng lúc: Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018
Hãy like nếu bài viết có ích →

PT@!

  Dân chủ Phạm Thanh Nghiên xúc phạm quốc kỳ

Nhắc đến cái tên dân chủ Phạm Thanh Nghiên thì chắc hẳn cộng đồng mạng không còn lạ gì nữa. Nghiên thường xuyên tiến hành nhiều hoạt động chống phá chính quyền, vi phạm pháp luật và đã từng bị đi tù về các hoạt động này. 

Phạm Thanh Nghiên sinh năm 1977 tại Hải Phòng, thị cùng đồng bọn đã thực hiện nhiều hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Ngày 29/1/2010, Nghiên đã bị Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng đưa ra xét xử với tội danh "Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" và nhận bản án 4 năm tù giam và 3 năm bị quản chế tại nơi cư trú sau khi mãn hạn tù. 

Tuy nhiên sau khi ra tù thị không những không ăn năn hối cải, mà còn chống phá một cách điên cuồng hơn. Cũng mới đây thì cái tên Phạm Thanh Nghiên lại được nhắc đến ở tụ điểm phản động tại Hoa Kỳ nhờ quyển hồi ký của một kẻ hoang tưởng “những mảnh đời sau song sắt” với những luận điệu xảo trá nhằm xuyên tạc, hạ thấp uy tín của Đảng. Nghiên được xem là cộng tác viên thân thiết của trang Dân làm báo, một trang mạng chống Việt Nam khét tiếng ở hải ngoại. Mới đây, trên trang này, “dân chủ” Pham Thanh Nghiên đã đăng tải bài viết “Sao gì cũng giải được, trừ sao vàng”. Trong bài viết này, mượn việc dâng sao giải hạn hàng năm, kết hợp với những lập luận hết sức phản động, xuyên tạc của mình, Phạm Thanh Nghiên đã cả gan xúc phạm quốc kỳ, quốc thể , thậm chí hô hào kêu gọi lật đổ chính quyền.

Nghiên viết: 

“… Viết đến đây tôi bỗng nhớ đến câu chuyện về người bạn của bố tôi. Ông là một người hiền lành, tốt bụng. Nhưng mấy năm nay ông hay đi cúng bái và dâng sao giải hạn cho người ta. Cúng nhưng không lấy tiền của ai, thậm chí gia chủ mời cơm ông cũng từ chối. Chỉ xin một cốc nước lọc, uống lấy giọng để khấn. “Mình được ăn lộc Thánh thì phải giúp người, tích đức cháu ạ”. Ông hay nói với tôi như thế mỗi lần chú cháu gặp nhau. Tôi quý ông nhưng không đồng tình với những việc ông làm. Ông có một người con trai lớn thuộc diện có chức quyền ở thành phố. Anh này hay đi cúng bái, lễ lạt và “có khả năng đặc biệt về tâm linh” theo như lời ông kể với tôi. Ông phải đi cúng giúp người một phần là nhờ tác động của con trai mình. Ông không bao giờ chửi chế độ, cũng không khen. Năm ngoái tôi về giỗ mẹ, gặp ông thì được biết anh con trai đã bị chuyển công tác, không còn giữ chức vụ cũ nữa. Nghe đâu là liên quan đến chuyện đấu đá nội bộ gì đó. Căn nhà mà vợ chồng ông đang ở cũng bị rơi vào diện giải tỏa. “Chúng nó (chỉ bọn cầm quyền thành phố) gần như cướp trắng cháu ạ. Lấy đất với giá rẻ như bèo và không cho người dân chỗ tái định cư”, ông than thở với tôi như thế. Và mỉa mai:” Sao nào chú cũng giải được, từ Thái bạch, Kế đô đến La hầu chú chả ngán sao nào. Riêng có sao vàng thì chú chịu. Sao vàng cờ đỏ thì chẳng thịt mồi, chẳng giấy sớ bùa bả gì giải được, cháu ạ”. 

Đúng rồi, sao vàng cờ đỏ không phải là hạn, nó là đại họa, đại họa của dân tộc. Muốn giải sao này, không còn cách nào khác là phải bước qua sợ hãi, dũng cảm đấu tranh dẹp bỏ nó. Và để giải thể nó, không cần phải thịt mồi, rượu trắng, không cần ông thầy cúng nào mà chính mỗi người dân chúng ta đều có thể tự làm được bằng chính sức của mình, bằng lòng can đảm và ý thức trách nhiệm với dân tộc.

Đã đến lúc người dân Việt Nam phải nhận thức được rằng đại họa cộng sản là nguyên nhân sâu xa dẫn đến mọi tai họa khác trong đời sống xã hội. Đúng, ở đất nước nào cũng vậy, dù văn minh, giàu có như Mỹ và một số nước phương Tây khác, vẫn có người nghèo, vẫn có người chết vì bệnh tật, ung thư, tai nạn giao thông, giết người. Nhưng tử vong với số lượng kinh hoàng về các nguyên nhân trên như ở Việt Nam thì không còn là điều bình thường nữa. Tham nhũng, quản lý yếu kém, ô nhiễm môi trường, đạo đức suy đồi, tội ác hoành hành... là sản phẩm đặc trưng của chế độ độc tài. Và là căn nguyên dẫn đến các tai họa khác mà dân chúng phải gánh chịu. 

Đút lót thần thánh, mua chuộc chư Phật không phải là cách để được bình an. Càng không phải là vốn để dành sau này được lên thiên đàng. Sống tử tế, nhân ái, biết dấn thân cho lẽ phải thì không cần một thủ tục cầu xin, cúng bái gì cũng sẽ thấy bình an cho dù trong phải sống trong nghịch cảnh hay phải đối mặt với chông gai cuộc đời.

Đại họa lớn nhất của dân tộc là họa cộng sản mà không lo dẹp bỏ thì sao có thể hoá giải được các hạn khác mà con người đang phải gánh chịu.

Người dân Việt chúng ta, bao giờ mới hết u mê?””

Đây đúng là giọng điệu của một tên phản động. Lần này thị lại dám xúc phạm đến quốc kỳ, biểu tượng thiêng liêng của một dân tộc thì đáng bị trừng trị.

Lá cờ đỏ sao vàng là một minh chứng khẳng định sự thống nhất, độc lập, tự chủ và hòa bình của dân tộc Việt Nam. Điều đó đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định và lịch sử kiểm chứng trong gần một thế kỷ qua, đó là: "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi".Bác cũng đã khẳng định rằng dân tộc ta là một dân tộc tự do, độc lập trong bản Tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước ta:” Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”.Lá CỜ ĐỎ SAO VÀNG sẽ mãi tung bay trên bầu trời nước ta chứng minh cho sự tự do, độc lập, toàn vẹn của đất nước cũng như sự đoàn kết một nhà của toàn thể dân tộc ta. 

Ấy vậy mà, Nghiên lại dám xúc phạm quốc kỳ, quốc thể, láo lếu cho rằng cờ đỏ sao vàng là đại họa của dân tộc, hô hào kêu gọi mọi người đứng dậy lật đổ nó. Qua đó, chúng ta thấy rõ bản chất phản động, mục đích chính là nhằm lật đổ chính quyền của Nghiên nói riêng và đám dân chủ nói chung.

Hành động của Phạm Thanh Nghiên là không thể chấp nhận nổi, có lẽ vì quá đói tiền nên thị liều mạng viết bài viết này để kiếm vài đồng bạc bẩn thỉu của lũ phản động. Kẻ như thị không xứng đáng mang quốc tịch Việt Nam. Mong các cơ quan chức năng sẽ sớm có hình thức xử lý trường hợp này.


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY