Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Dân biểu Ed Royce thiếu khách quan

Đăng lúc: Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018
Hãy like nếu bài viết có ích →

PT@!

  Dân biểu Ed Royce thiếu khách quan


Ngày 21/12, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ, dân biểu Ed Royce đã gửi thư cho đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, thúc giục nêu “quan ngại” với Hà Nội về Luật Tôn giáo Tín ngưỡng dự kiến có hiệu lực thực thi từ ngày 1/1/18 với các điều khoản cho phép nhà cầm quyền Việt Nam giới hạn hoạt động tôn giáo một cách tùy tiện. 

Dân biểu Ed Royce nói Luật Tôn giáo Tín ngưỡng của Việt Nam đòi hỏi mọi tổ chức tôn giáo phải đăng ký với nhà nước và báo cáo hoạt động. Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ cho rằng nội dung cấm các hoạt động tôn giáo gây phương hại quốc phòng, an ninh quốc gia, chủ quyền, trật tự-an toàn xã hội, và môi trường là những ngôn từ mơ hồ nhằm tiếp tay cho nhà cầm quyền siết chặt kiểm soát, đàn áp tôn giáo.

Cũng giống như những dẫn biểu khồng có thiện cảm với Việt Nam khác thì những đánh giá của dân biểu Ed Royce là không khách quan, thậm chí còn cố tình xuyên tạc, bôi đen tình hình tôn giáo ở Việt Nam, nhằm làm xấu hình ảnh Việt Nam.

Trước hết cần khẳng định rằng, các tôn giáo đều phải chấp hành theo những quy định của quốc gia, không một tôn giáo nào được tự ý hoạt động coi thường pháp luật. 

Trong quá trình lãnh đạo, Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn nhất quán quan điểm “Tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, đang và sẽ tồn tại cùng dân tộc”; từ đó, kiên trì chính sách tôn trọng và đảm bảo quyền tự do, tín ngưỡng tôn giáo của mọi người dân và đã đạt được những kết quả tốt đẹp. Các bản Hiến pháp của Nhà nước ta đều quy định rõ về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. 

Điều 24, Hiến pháp năm 2013 quy định: “(1) Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng. (2) Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. (3) Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật”.

Không chỉ thể hiện trong Hiến pháp, trong từng giai đoạn cụ thể, để đáp ứng với yêu cầu của sự nghiệp cách mạng, trên cơ sở chủ trương, chính sách của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và đòi hỏi từ thực tiễn, các cơ quan chức năng của Việt Nam đã ban hành nhiều văn bản pháp luật liên quan trực tiếp đến bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. Tiêu biểu, Pháp lệnh Tín ngưỡng, tôn giáo đã được Ủy ban thường vụ Quốc hội ban hành năm 2004, tạo hành lang pháp lý để ghi nhận, bảo đảm thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân cũng như chính sách của Nhà nước đối với tôn giáo, quản lý nhà nước đối với các hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo.

Tuy nhiên, qua thực tiễn, Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo và các văn bản quy định chi tiết thi hành cũng bộc lộ một số điểm bất cập cần khắc phục. Cùng với đó, thực tiễn đời sống tín ngưỡng, tôn giáo và công tác quản lý Nhà nước đặt ra những yêu cầu mới, nhiều vấn đề phát sinh đòi hỏi cấp thiết phải xây dựng Luật tín ngưỡng, tôn giáo thay thế Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo. Mặt khác, Hiến pháp năm 2013 đã có những sửa đổi rất quan trọng liên quan trực tiếp đến việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người dân... Vì vậy, việc ban hành luật để cụ thể hóa đầy đủ nội dung, quy định và tinh thần của Hiến pháp năm 2013 về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo càng trở nên cần thiết và cấp bách.

Luật Tín ngưỡng, tôn giáo được Quốc hội thông qua ngày 18/11/2016 với 9 chương, 68 Điều bên cạnh các nội dung kế thừa từ các quy định của Pháp lệnh Tín ngưỡng, tôn giáo và Nghị định số 92/2012/NĐ-CP ngày 18/12/2012 của Chính phủ quy định chi tiết và biện pháp thi hành Pháp lệnh Tín ngưỡng, tôn giáo, Luật đã bổ sung các quy định mới nhằm đảm bảo ngày càng tốt hơn quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người. Đó là việc mở rộng phạm vi chủ thể có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo từ “công dân” thành “ mọi người”; bổ sung riêng một Chương về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để phản ánh rõ hơn phạm vi điều chỉnh của dự thảo Luật cũng như thể hiện một cách cơ bản nhất chính sách của Nhà nước trong việc tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người. Điều chỉnh về quy định đăng ký sinh hoạt tôn giáo để mọi người có quyền bày tỏ niềm tin tôn giáo; thay đổi thẩm quyền giải quyết đối với một số hoạt động tôn giáo giúp cho việc thực hiện các thủ tục hành chính nhanh gọn, thuận lợi hơn cho các tổ chức tôn giáo; mở rộng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cho người nước ngoài ở Việt Nam nhằm phù hợp với xu thế hội nhập quốc tế; mở rộng các hoạt động của tổ chức tôn giáo trong lĩnh vực y tế, giáo dục, đào tạo theo hướng phù hợp với các quy định pháp luật có liên quan; khuyến khích và tạo điều kiện cho các tổ chức tôn giáo tham gia sâu vào các hoạt động vì mục đích từ thiện, nhân đạo; Luật cũng phân định trách nhiệm của các cơ quan nhà nước đối với lĩnh vực tín ngưỡng, tôn giáo.định cụ thể trách nhiệm, thẩm quyền của Chính phủ, bộ, ngành, Ủy ban nhân dân, cơ quan quản lý nhà nước về tín ngưỡng, tôn giáo các cấp trong hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể trong việc tập hợp đồng bào có tín ngưỡng, tôn giáo và đồng bào không có tín ngưỡng, tôn giáo trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, góp phần xây dựng bảo vệ Tổ quốc…



Việc ban hành luật là cần thiết trong bối cảnh hiện nay, không hề có chuyện chúng ta giới hạn hoạt động của tôn giáo một cách tùy tiện như vị dân biểu kia nói.


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY