Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Hành động ngu xuẩn của bọn bất lương

Đăng lúc: Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017
Hãy like nếu bài viết có ích →

Quê mẹ

Hôm nay, nhân dịp có thời gian rảnh rỗi lên mạng đọc tin tức, ngóng xem dân mạng đang quan tâm đến vấn đề gì?..tưởng có gì mới, hóa ra ngoài một vài vần đề mới thì còn rất nhiều vấn đề cũ rích “cũ như chưa từng cũ” trong đó có vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, một số đối tượng tự xưng danh là những người đại diện cho nhân quyền Việt Nam, có đề trình lên tổ chức nhân quyền gì đó của tiểu ban nhân quyền EU, với mong muốn tổ chức này sẽ có tiếng nói, gấy sức ép với chính phủ Việt Nam về vấn đề nhân quyền.
Một nhóm đạo đức giả đang thực hiện hành động ngu dốt
Thưa quý vị độc giả, bản thân tôi thấy điều này hết sức lố bịch, đây chính là hành động giả tạo và ngu dốt của một bọn đạo đức giả. Chúng thực chất chỉ là một lũ luôn ảo tưởng sức mạnh. Để thực hiện được mưu đồ của mình, chúng có thể bất chấp mọi thứ ngay cả đạo lý tình người.

Nhân quyền được hiểu đơn giản là quyền lợi cơ bản của con người, tại bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, dù mỗi nhà nước theo những chế độ chính trị khác nhau nhưng đều phải đảm bảo những quyền lợi cơ bản nhất của con người, đây là điều kiện để đảm bảo vị thế chính trị cho chính quyền tại các quốc gia đó. Tuy nhiên, các tiêu chí về nhân quyền không phải ở đâu cũng giống nhau, ngày nay có nhiều tổ chức, quốc gia luôn luôn thích áp đặt những tiêu chí về nhân quyền của đất nước mình cho các quốc gia khác mà không biết rằng nhân quyền còn phải dựa vào điều kiện kinh tế, chính trị, xã hội và đặc biệt là sự phát triển của từng quốc gia, vùng lãnh thổi. Do đó, việc áp đặt nhân quyền của quốc gia này cho quốc gia khác là không thể chấp nhận được.

Tôi nói điều này là có minh chứng cụ thể, ngày nay chắc có lẽ mọi người đều biết đất nước Singapore là một con hổ của Châu Á, là quốc gia đã phải vượt qua muôn vàn khó khăn để vươn lên trở thành một trong những nước có trình độ phát triển kinh tế cao nhất của Châu Á. Cách đây hơn 50 năm khi mới tách ra khỏi Malaisia, nhiều người dân Singapore đã phải rơi lệ, họ rất bi quan về tương lai của họ và đất nước họ, bi quan là điều rất dễ hiểu vào thời điểm đó, khi mà trước đấy toàn thể người dân Singapore sống chủ yếu là dựa vào sự viện trợ của Malaisa, một tiểu quốc gia không có tài nguyên thiên nhiên, đến nước uống còn không có thì nghĩ sao đến phát triển kinh tế.

Nhưng chính lúc khó khăn, bi đát nhất, Singapore xuất hiện một “Anh tài” đó là Thủ tướng Lý Quang Diệu, một con người mà phương Tây luôn cho rằng ông là kẻ độc tài, chuyên quyền, độc đoán, họ đổ lên đầu ông rất nhiều lời lẽ khó nghe, nhưng ông không quan tâm đến điều này, trong suốt 30 năm trên cương vị thủ tướng, ông đã ban hành rất nhiều chính sách có lợi cho người dân Singapore, mặc dù có những chính sách mà các nước phương Tây liệt vào danh sách vi phạm nghiêm trọng nhân quyền.

Có khẳng định rằng, cả cuộc đời làm lãnh đạo, ông Lý Quang Diệu không bao giời tin tưởng vào một xã hội dân sự nhấn mạnh quá mức vào dự do cá nhân như các nước phương Tây. Trong cuốn Lý Quang Diệu – Bàn về Trung Quốc, Hoa Kỳ và thế giới, ông thấy nước Mỹ có nhiều điều hoàn toàn không thể chấp nhận được: Súng ống, ma túy, tội phạm, bạo lực.. tính không ổn định, ứng xử thiếu văn minh nơi công cộng, tóm lại là tình trạng sa sút của một xã hội dân sự.

Như vậy, qua đây ta mới thấu hiểu rằng, những tiêu chí về nhân quyền ở mối quốc gia là khác nhau, nó phụ thuộc vào điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, nhất là sự phát triển của quốc gia đó, vì thế, không bao giờ có thể áp đặt tiêu chí nhân quyền của quốc gia này cho quốc gia khác, điều này là phản khoa học và không văn minh.

Cuối bài viết này, tác giả bài viết xin gửi đến mấy tên dân chủ giả kia một số lời như sau:

Lũ ngu các ngươi xin “khắc cốt ghi tâm” một điều rằng: khi tiến hành bất cứ một hành động nào thì đều phải xuất phát từ lợi ích của hơn 90 triệu dân Việt Nam, chứ không phải xuất phát từ lợi ích nhỏ nhen của một bộ phận nhỏ bọn bất hảo như các ngươi. Để người dân Việt Nam có một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, thì cần có một xã hội bình yên, một chế độ chính trị ổn đinh, chứ không phải là một xã hội rối ren, đảo lộn luân thường đạo lý.


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY