Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Đằng sau “hải chiến Hoàng Sa 1974”

Đăng lúc: Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017
Hãy like nếu bài viết có ích →

SV VN

Những ngày gần đây, chúng ta đã và đang tiến hành các hoạt động tưởng niệm sự hy sinh của các chiến sỹ trong “hải chiến Hoàng Sa 1974”. Đáng lưu tâm hơn cả là đám con cháu của Việt Nam Cộng Hòa cũ lại rất tích cực tưởng niệm, thậm chí là căng băng rôn, khẩu hiệu lên để thể hiện rằng mình đang tưởng nhớ các những con người đã ngã xuống ấy. Sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ đó thực sự là một tấm gương sáng để con cháu noi theo, thế nhưng hầu hết mọi người chỉ ca tụng sự hy sinh đó mà quên đi rằng nguyên nhân dẫn đến sự hy sinh đó là do đâu.

Những người lính Việt Nam Cộng Hòa và cả các nhà “dân chủ” cố gắng tô vẽ, nặn ra một trận kịch chiến giữa những người lính Việt nam Cộng hòa và quân Trung Quốc để giữ đảo nhưng sự thật vẫn là sự thật. Cái gọi là hải chiến Hoàng Sa chỉ là một màn kịch do Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa dàn dựng để dâng đảo cho Trung Quốc theo thỏa thuận và sự sắp xếp của Mỹ-Trung. Còn những bài báo ca tụng này thể hiện rõ ý đồ mượn việc ca ngợi sự hy sinh vì nước của các sỹ quan, thủy thủ Việt Nam Cộng Hòa tử trận để đòi ghi nhận, thậm chí "vinh danh" quân lực Việt Nam Cộng Hòa và cả chính thể bù nhìn Việt Nam Cộng Hòa.

Và một điểm đáng chú ý nữa là tại sao những chiến sỹ Quân đội nhân dân Việt Nam hy sinh để giành độc lập, thống nhất và bảo vệ lãnh thổ lãnh hải lại không được họ quan tâm nhiều như đối với những binh sỹ Việt Nam Cộng Hòa trong trận này? Tôi đồng ý với việc tổ chức tưởng niệm, ghi nhận đóng góp của những người đã chết trong chiến đấu vì chủ quyền Tổ Quốc, dù theo ý thức hệ nào và theo chế độ nào nhưng không thể vì thế mà đánh đồng giá trị, lẫn lộn lịch sử.

Vậy tại sao Việt Nam Cộng Hòa lại thua trong khi quân lực của họ không phải dạng vừa trong khu vực châu Á này mà lại thua vài chiếc tàu cá đội lốt tàu chiến của Trung Quốc?

Thời điểm chiến sự, lực lượng phía Hải quân Trung Quốc có 6 tàu. Trong đó, lớn nhất là hai tàu săn ngầm Kronstadt nặng khoảng 300 tấn, tốc độ tối đa 20 hải lí/giờ; 2 tàu quét mìn T.43 nặng khoảng hơn 200 tấn, tốc độ tối đa 25 hải lí/giờ; 2 tàu đánh cá mang pháo 25mm và một tàu vận tải cỡ trung. Trong khi đó, phía Hải quân VNCH tung vào trận 4 tàu chiến: khu trục hạm HQ-04 Trần Khánh Dư, nặng khoảng 1.590 tấn, tốc độ tối đa 21 hải lí/giờ. Hai hộ tống hạm HQ-05 Trần Bình Trọng và HQ-16 Lý Thường Kiệt, nặng khoảng 2.500 tấn, tốc độ tối đa 20 hải lí/giờ. Tàu quét mìn HQ-10 Nhật Tảo, nặng 650 tấn, tốc độ tối đa 15 hải lí/giờ. 
Đằng sau “hải chiến Hoàng Sa 1974”
4 tàu chiến của Việt Nam Cộng Hòa được cử ra bảo vệ Hoàng Sa năm 1974
Đánh giá sơ bộ ta có thể thấy hỏa lực của Việt Nam Cộng Hòa hơn hẳn phía Trung Quốc, thế nhưng dưới sự nhào nặn của tàn dư Việt Nam Cộng Hòa, quân Trung Quốc rất mạnh nên Việt Nam Cộng Hòa thất thủ, thế nhưng rồi sao, Việt Nam Cộng Hòa vẫn thua! Vì sao ư, là bởi vì:

Thứ nhất, theo kịch bản soạn sẵn, một tàu Việt Nam Cộng Hòa bắn vào chính tàu của Việt Nam Cộng Hòa, hỗ trợ cho tàu Trung Quốc. Cụ thể, tàu HQ 16 bị tàu HQ5 loại khỏi vòng chiến đấu bằng một phát đạn 127mm. Một tàu HQ khác là HQ4 không chịu tham chiến. Và nhiệm vụ của tàu Trung Quốc chỉ là dồn toàn lực tiêu diệt một tàu HQ-10. Ngay sau đó, HQ4 và HQ5 quay đầu tàu bỏ chạy sang Philippines , để lại cho tàu Trung Quốc làm phần việc nhẹ nhàng là chiếm Hoàng Sa.

Thứ hai, theo sự chỉ đạo của Mỹ, Việt Nam Cộng Hòa không tái chiếm Hoàng Sa bằng không quân. Ai cũng biết không lực của Trung Quốc thời điểm bấy giờ rất yếu, không đủ tầm hoạt động tại Hoàng Sa. Trong khi đó, không lực của Việt Nam Cộng Hòa với sự giúp sức của Mỹ đứng thứ 3 thế giới. Hoàng Sa hoàn toàn nằm trong phạm vi hoạt động của một số loại máy bay của Việt Nam Cộng Hòa như F-5 và A-37 cũng như những máy bay khác, kể cả trực thăng như Chinook. Thế nhưng, Việt Nam Cộng Hòa hoàn toàn không huy động không quân bởi vì họ không có ý định tái chiếm Hoàng Sa do ông chủ Mỹ đã bắt tay với Trung Quốc. Dường như vì lợi ích của mình, các quốc gia lớn có quyền mặc cả và thương lượng bất chấp sự toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia khác.

Cho dù cố gắng tung hô và che đậy nhưng sự thật lịch sử nó vẫn hiển hiện ở đó và không thể chối cãi, một sự phản bội, một sự hèn nhát, dâng biển đảo cho Trung Quốc, nay lại muốn được vinh danh thì thực sự thật nực cười.


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY