Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Gộp Tết – ý tưởng của những nô lệ ngoại bang (Phần 2)

Đăng lúc: Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017
Hãy like nếu bài viết có ích →

Việt Nam

Tiếp tục với sê-ri bàn về luận điệu “gộp Tết” vô cùng hay ho của một số kẻ có học như không, lần này chúng ta sẽ bàn nốt vài luận điệu vô cùng bệnh hoạn của chúng.
Gộp Tết – ý tưởng của những nô lệ ngoại bang (Phần 2)
Tết – thời điểm quây quần trong năm của các gia đình Việt

Chúng kêu Tết Ta bắt đầu từ Hán nên bỏ?

Gì chứ cái bọn ngu lịch sử nhưng thích thể hiện thì buồn cười hết chỗ nói. Ngược dòng lịch sử, Tết Ta bắt nguồn từ việc ăn mừng của người dân vùng lúa nước mừng hội đầu xuân. Do đó tục ăn Tết xuất hiện sớm nhất ở những vùng có nền văn minh lúa nước tức là ở Đông Nam Á chứ không phải ở nền văn minh lúa cạn của Tàu. Sau này khi tộc Hán- Mông ( là tiền thân của Hán tộc) tấn công liên minh Bách Việt ở phía Nam nhiều tộc trong Bách Việt bị đồng hóa thì mới có tục này ở Trung Quốc. Cho nên cái tư tưởng thoát Hán là cái tư tưởng của những kẻ sợ Tàu. Chúng ngu dốt về lịch sử nên sinh ra sợ hãi với Tàu, cảm thấy tự ti với nền văn minh của Tàu mà đâu biết rằng Cha ông ta có nền văn minh rực rỡ ngang hàng Trung Quốc. Văn hóa Việt Nam – Trung Quốc là hai nền văn hóa tác động qua lại chứ không phải từ một chiều. Thực chất văn minh của Trung Quốc là văn minh pha tạp sau những cuộc chiến tranh xâm lược và đồng hóa, nên nếu nhìn qua thì nó phong phú chứ nó cũng rời rạc lắm, nhất là cái tư tưởng khinh thị những dân tộc thiểu số còn nặng nề nên về tình đoàn kết của các tộc người Trung Quốc nhìn chung không bền vững như người Việt. Và lẽ tất nhiên họ không thể nào có được hai tiếng “đồng bào” như của người Việt ta.

Mấy thằng kêu bỏ Tết vì là Tết của Tàu thì “các hạ hãy nhận của tại hạ đây một lạy”!. Bản chất văn hóa là giao thoa, mấy nước gần nhau thì văn hóa giống nhau. Chả lẽ cứ ăn tết giống thằng tàu thì là lệ thuộc nó à?Chưa kể đến Tết Ta chẳng phải xuất phát từ Tàu, Việt Nam ăn theo lịch âm nhé!

Kết thúc luận điệu trên ở đây, bên cạnh đấy chúng còn có luận điệu thế này: “Tết Nguyên đán của mình không ăn nhập vào kỳ nghỉ chung của toàn thế giới. Lúc người ta nghỉ Noel và Tết Dương lịch với nhịp độ công việc chùng xuống, đáng lẽ lúc ấy mình cũng nghỉ thì có phải hơn không. Nhưng lúc đó thì ở Việt Nam vẫn làm việc. Khi mình nghỉ thì các nước trên thế giới, người ta vẫn tiếp tục giao dịch, làm việc. Trong khi đó, mình lại có những chậm trễ hoặc không giải quyết được. Điều đó cũng ảnh hưởng lớn đến công việc”.

Nghe thì có vẻ lo cho sự an nguy của đất nước thật đấy, nghe mà cảm động làm sao. Mọi người cần phải hiểu là, các kế hoạch sản xuất cũng như kinh doanh cả năm, tất cả đều đã lên lịch từ đầu năm, tức là người ta đã tính toán trước những kì nghỉ lễ để có thể lên kế hoạch hợp lí. Tết mặc dù có sự xê dịch về ngày tháng theo từng năm, nhưng đều có thể biết trước được, chứ không phải tự dưng từ trên trời rơi xuống. Không lẽ những doanh nghiệp làm ăn với nước ngoài họ ngây thơ tới mức không dự trù trước ư?

Hơn nữa, nghỉ tết thật ra chỉ có 5 ngày thôi, xê dịch cuối tuần thì căng đét chỉ có thể là 7 ngày. Trong vòng 7 ngày không làm việc mà có thể tàn phá cả nền kinh tế của một đất nước thì đúng là thánh rồi.

Cuối cùng là chúng nói rằng mồng một Tết cha, mồng hai Tết mẹ, mồng ba Tết thầy hoặc cúng ông Táo, rước-tiễn ông bà tổ tiên ... Tôi cho rằng nên bớt những phong tục nào mà không có khoa học hoặc thiếu thực tế. Tôi cho rằng, đối với cha mẹ, thầy cô thì lúc nào cũng phải quan tâm chăm sóc chứ không phải đến ngày Tết mới đi thăm hỏi.

Nghe qua thì thấy triết lý hay thật đấy các bạn ạ, cảm thấy phân tích sâu sắc ghê cơ. Nhưng nói thật là những thứ này quá sức thực tế luôn. Với nhịp sống công nghiệp như ngày nay thì lo cho bữa ăn hằng ngày đã là một vấn đề lớn. Mấy hôm được nghỉ ngơi thì phải nạp năng lượng để chuẩn bị chiến đấu tiếp, nói chi đến việc về thăm 2 bên nội ngoại, gần thì không nói làm gì, nếu đi làm xa thì có bao nhiêu thời điểm trong năm con cháu tề tụ đông đủ trong gia đình? Xin thưa chỉ có Tết mà thôi.

Tương tự, đối với việc thăm thầy cô.Chúng ta có lòng nhưng không có sức. Hơn nữa, không phải cứ lúc mình nghỉ thì thầy cô cũng nghỉ. Họ cũng có việc của họ, cũng có gia đình, họ hàng để lo, làm quái gì có thời gian. Quãng thời gian duy nhất mà cả hai phía cùng rảnh, đó chính là Tết.

Rồi xong, giờ thì hỡi những con người mang danh Giáo sư và Chuyên gia có còn ý kiến gì khác không, liệu các người có thấy xấu hổ trước tổ tiên, truyền thống dân tộc Việt Nam hàng ngàn đời nay?


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY