Tiếng nói trẻ blog
Searching...

NHỮNG NGƯỜI THẦY CHÂN CHÍNH

Đăng lúc: Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016
Hãy like nếu bài viết có ích →

Chipmunk

Xã hội loài người đã trải qua nhiều chế độ xã hội khác nhau, nhiều phương thức sản xuất khác nhau, vị trí, vai trò của người giáo viên trong từng chế độ đó cũng được quan niệm khác nhau, nhưng ý nghĩa xã hội to lớn của nghề dạy học là không ai phủ nhận được. Nhìn chung, các dân tộc trên thế giới qua các thời đại đều đánh giá cao vai trò của người thầy giáo.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Không có thầy giáo thì không có giáo dục... Không có giáo dục, không có cán bộ thì không nói gì đến kinh tế - văn hoá”. Câu nói rất đỗi giản dị nhưng càng suy ngẫm chúng ta càng thấy giá trị, tầm quan trọng của người thầy. 

Với truyền thống tôn sư trọng đạo, người Việt Nam ta vẫn luôn luôn tôn trọng, tôn vinh người thầy bởi những đóng góp lớn lao của họ. Không có phần thưởng nào ý nghĩa đối với người thầy bằng sự tin tưởng và kính trọng của học trò và xã hội. Nhưng trong xã hội hiện nay, khi mà nỗi lo cơm áo gạo tiền đang trở nên nặng nề lấn áp tất cả, khi mà xã hội đang dần trở nên chật hẹp bởi những toan tính mưu sinh thì liệu dòng sông trong mát, ngọt lành mà bao thế hệ những người thầy, người cô đã dày công chắt lọc kia có bị vẩn đục?

Dư luận xã hội không khỏi chạnh lòng và lo lắng khi xuất hiện những hiện tượng “lệch chuẩn” của một bộ phận đội ngũ giáo viên hiện nay. Có xót xa hay không khi chính những con người làm "nghề cao quý" lại bôi đen chính cái nghề của họ? Mặc dù đã xảy ra cách đây mấy năm nhưng chắc hẳn chúng ta vẫn chưa khỏi bàng hoàng đau đớn khi nhớ đến cảnh các bé ở trường mầm non Ngôi Sao Xanh (Thành phố Hồ Chí Minh) bị cô giáo bạo hành bằng cách xách ngược các bé lên cao rồi quăng mạnh xuống nền gạch men, dúi vào thùng nước? Rồi dư luận cũng từng nổi sóng giận dữ khi vụ việc thầy giáo của trường THCS Yển Khê (Thanh Ba, Phú Thọ) rủ nữ học sinh vào nhà nghỉ, thầy Phạm Thanh Đen, giáo viên Lý - Tin, trường THPT Ngọc Hiển, Cà Mau đã đột nhập máy tính của trường, lấy cắp đề thi rồi nhắn tin gạ tình với 7 nữ sinh lớp 12 để trao đổi đề thi bị phanh phui. Hay gần đây nhất là vụ việc cô giáo trường tiểu học Phìn Ngan (huyện Bát Xát – Lào Cai) đánh học sinh của mình khiến bé Phàn Chung Thủy bị thâm tím mặt mày, phải điều trị tại Bệnh viện Đa khoa huyện cũng khiến dư luận bàng hoàng. Có đau xót không khi có những giáo viên vi phạm đạo đức nhà giáo, nhiệt huyết với nghề giảm sút, thậm chí coi việc dạy thêm, học thêm ngoài qui định là “cần câu cơm” để rồi cắt xén kiến thức cần truyền đạt trên lớp để dạy ở nhà, hoặc có giáo viên “làm khó” học trò và phụ huynh… Ngược lại, một số học sinh không những không ý thức đầy đủ về đạo làm trò mà lại có những hành vi vô lễ với thầy, cô; thậm chí còn hành hung giáo viên mỗi khi thầy, cô nghiêm khắc phê bình. 

Phải chăng hình ảnh cao quý của người thầy đang bị bào mòn trong xã hội hiện đại? Không! Nếu lấy từng trường hợp giáo viên bị vi phạm ra cân đo, đong, đếm rồi đánh giá những người thầy thì thật đáng trách. Đó chỉ là chấm nhỏ trong đại dương bao la. Có rất nhiều giáo viên đã và đang làm tốt nghĩa vụ cao đẹp của người thầy, thậm chí dành thời gian ngoài giờ, hướng dẫn các em học, lắng nghe tâm tư nguyện vọng của các em hoặc tự nguyện bỏ tiền túi mua học phẩm, tặng học bổng cho học sinh nghèo hiếu học được cắp sách đến trường. 

Câu chuyện của 2 thầy giáo trẻ 9X thầy Nguyễn Ngọc Hạ và thầy giáo Lê Xuân Quyết (Nha Trang, Khánh Hoà) khiến nhiều người cảm phục. Mặc dù đã có công việc ổn định vẫn tình nguyện viết đơn xin ra đảo dạy học chỉ với một lý do: “Các xã đảo còn thiếu giáo viên, ai cũng chọn đất liền thì học trò biết làm sao?” Cho nên dù người yêu giận dỗi, dù cuộc sống ngoài đảo còn khó khăn, thời tiết khắc nghiệt lúc thì nắng rát, lúc lại lạnh buốt thấu xương, vài tháng mới có chuyến hàng từ đất liền ra nhưng hai thầy vẫn quyết tâm xách ba lô lên đường với tâm trạng háo hức lạ kỳ. 

NHỮNG NGƯỜI THẦY CHÂN CHÍNH
"Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa"
Đó còn là hình ảnh người thầy Bùi Quý Lực (Đại học Bách khoa Hà Nội) bỏ giường bệnh lên giảng đường trong màu áo bệnh nhân để giảng cho sinh viên buổi cuối trước khi kết thúc môn học. Buổi học ấy không chỉ chứa đựng kiến thức bao la mà còn đong đầy tâm huyết của một người thầy chân chính. Hay như nghị lực phi thường của cô giáo Đỗ Thị Thu Nga, giáo viên trường THPT Tháng 10, tỉnh Tuyên Quang, vừa nỗ lực chống chọi với căn bệnh suy thận, cô vừa cố gắng tìm tòi, sáng tạo, vận dụng các phương pháp mới tạo hứng thú cho học sinh trong giờ học.

Những người thầy, cô như vậy vẫn còn rất nhiều trong xã hội hiện nay, họ vẫn làm, vẫn cống hiến thầm lặng cho cái nghề cao cả mà mình đã theo đuổi. Họ vẫn đang miệt mài bù đắp cho những thương tổn mà những thầy cô giáo từng bị lên án kia đem lại cho cái thanh cao của ngành giáo dục và cho cả tâm hồn non nớt, trong sáng của học sinh. Dù đồng lương ít ỏi, dù xã hội phũ phàng họ vẫn dùng hết tâm huyết của mình để xây đắp nên những con đường tri thức phẳng lặng và rực rỡ ánh hào quang để học trò của mình có thể vững vàng tiến bước. Hình ảnh của người thầy sẽ mãi lấp lánh chói lòa dù cuộc đời có ngả nghiêng nhiều hướng, dù xã hội có khắc nghiệt, bạc bẽo đến đâu.


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY