Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Mỹ ngang nhiên tự cho mình quyền phán xét nhân quyền

Đăng lúc: Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016
Hãy like nếu bài viết có ích →

Bờm@

Trước đây Mỹ đã nhiều lượt cử các phái đoàn ngoại giao, nhân viên ngoại giao tiếp xúc, gặp gỡ số đối tượng chống đối trong nước, tập trung vào số đối tượng cầm đầu, cốt cán, từng có tiền án về các tội xâm phạm an ninh quốc gia như Nguyễn Quang Lập, Trương Huy San, Trương Duy Nhất, Lê Công Định, Huỳnh Ngọc Chênh … Ngày 12/10, Mỹ lại lên tiếng phán xét Việt Nam về nhân quyền, nhưng để mà nói nghe Mỹ nói về nhân quyền thì chẳng khác nào nghe đĩ kể chuyện giữ gìn trinh tiết. Đây là hành vi cổ vũ, hậu thuẫn cho số đối tượng này chống Đảng, Nhà nước Việt Nam.

Toàn văn thông cáo của Mỹ có nội dung như sau:

“Tôi quan ngại sâu sắc về các hành động gần đây chống lại các nhà hoạt động nhân quyền ôn hòa, trong đó có vụ bắt giữ blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (còn được biết đến là Mẹ Nấm) vào ngày 10 tháng 10, quyết định của tòa án giữ nguyên bản án đối với các blogger Nguyễn Hữu Vinh (hay Anh Ba Sàm) và Nguyễn Thị Minh Thúy vào ngày 22 tháng 9, và bản án đối với nhà hoạt động về quyền đất đai Cấn Thị Thêu vào ngày 20 tháng 9. Ngày 5 tháng 10, một tòa án tại Thành phố Hồ Chí Minh giữ nguyên bản án với blogger Nguyễn Đình Ngọc, dù tòa án có giảm án tù từ 4 xuống 3 năm.

Xu hướng này đe dọa làm lu mờ sự tiến bộ của Việt Nam về nhân quyền. Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam thả những cá nhân này và các tù nhân lương tâm khác, và cho phép tất cả cá nhân tại Việt Nam thể hiện quan điểm chính trị của mình trên mạng và ngoài đời mà không lo sợ bị trừng phạt. Chúng tôi cũng thúc giục chính phủ đảm bảo các đạo luật và hành động của họ thống nhất với các điều khoản về nhân quyền trong Hiến pháp của Việt Nam, và các nghĩa vụ và cam kết quốc tế của Việt Nam.”
Xin đừng dối trá thế giới này thêm nữa
Phải nói rằng đây là một thông cáo quái gở, mang đậm màu sắc chính trị, xâm phạm đến chủ quyền, an ninh của Việt Nam.

Thứ nhất, Mỹ lên tiếng về nhân quyền nhưng trước tiên hãy nhìn lại bản thân Mỹ đã thực sự có “nhân quyền” hay chưa?

Một đất nước mà một năm cảnh sát bắn chết hơn 1000 người khi họ chưa có tội, tra tấn, cầm tù và không bao giờ đưa ra xét xử hàng ngàn người tại Guantanamo, trung bình mỗi năm trấn áp bằng bạo lực hàng chục cuộc biểu tình, luôn có đổ máu và luôn có bắt bớ; một đất nước mà người da đen luôn thua thiệt, kết án tù và tử hình oan bình quân 30 vụ hàng năm. Hợp pháp hoá cả tham nhũng, thực hiện tranh cử bằng tiền, vận động hành lang, trả tiền mua phiếu công khai, tỉ lệ người dân đi bầu không quá 70%, 1% dân số mù chữ, toàn bộ thành viên Thượng Viện và Hạ Viện không hề có một người dân thường. Mọi người dân đều bị kiểm soát điện thoại, thư điện tử, tài sản, bí mật đời tư nhưng núp dưới những từ hoa mỹ là luật, là chống khủng bố… thì thực sự Mỹ không đủ tư cách để nói chuyện nhân quyền với Việt Nam.
Ngày 20/05/2012, khoảng 60 người biểu tình chống lại Hội nghị thượng đỉnh NATO tại Chicago, cảnh sát sử dụng dùi cui cao su làm 12 người bị chấn thương ở đầu
Thứ hai, xét xử những kẻ trên là vấn đề giải quyết nội bộ của Việt Nam, không hề liên quan đến bất kì một đất nước hay quốc gia nào trên thế giới, thế nhưng liệu Mỹ có nhất thiết phải rủ lòng thương, tuôn những giọt nước mắt cá sấu để khóc thương những kẻ đã và đang có hoạt động chống lại chính quyền và nhà nước Việt Nam? Hà cớ gì Mỹ lại rỗi hơi can thiệp vào công việc của Việt Nam?Trên thế giới nước nào cũng có pháp luật, có kỷ cương phép nước để trị quốc, kẻ nào vi phạm pháp luật tùy theo tội nặng nhẹ, đương nhiên đều phải bị xử lý theo pháp luật, điều này cả Mỹ và Việt Nam đều không phải ngoại lệ. Vậy cớ làm sao Mỹ lại lên tiếng “quan ngại” khi tòa án ra phán quyết đối với những kẻ vi phạm pháp luật Việt Nam?

Thượng tôn pháp luật để đảm bảo an ninh quốc gia đó là quyền thiêng liêng của mỗi dân tộc, của một đất nước độc lập. Việt Nam có đầy đủ quyền để duy trì luật pháp mà hiến pháp đã quy định ở đất nước mình. Vì thế, dù có là “nước lớn hay nước nhỏ”, hay một “Tổ chức nhân quyền quốc tế trá hình” cũng không đủ tư cách và cũng không có quyền can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Việt Nam có thể chưa giàu mạnh như Mỹ, thế nhưng về nhân quyền, tự do, bình đẳng thì Mỹ không có tư cách và cũng không có bất cứ một quyền hành gì để chỉ trích và “quan ngại” về nhân quyền ở Việt Nam.


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY