Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Đừng thần tượng thái quá!

Đăng lúc: Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016
Hãy like nếu bài viết có ích →

Kem ốc


Trên cộng đồng mạng, nhất là trên FB những ngày qua vẫn chưa hết nóng với những gì mà vị Tổng thống Mỹ đã thể hiện ở Việt Nam. Ca ngợi, thán phục, thần tượng…là những gì mà phần lớn các bạn trẻ dành cho Ông Ô. Thiết nghĩ yêu ghét là quyền tự do của mỗi người. Thậm chí Việt Nam còn có câu, “yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng”. 

Phần lớn các bạn trẻ đều ca ngợi người được coi là quyền lực nhất hành tinh này, khen ông ta có bàn tay ấm, ông sẽ mang sự ấm áp đến cho nhân dân và toàn thể nhân loại, người là niềm tin của nhân loại… Nhưng các bạn đã cố tình quên hay không hề biết đến lịch sử dân tộc ta, không biết hay cố tình quên những gì mà dân tộc anh hùng này đã trải qua để đánh đổi lấy độc lập, tự do, toàn vẹn lãnh thổ như hôm nay, đánh đổ máu xương của bao nhiêu thế hệ người để các bạn trẻ hôm nay được ra đời và thể hiện mình là những anh hùng bàn phím để cao giọng chê bai, nhổ toẹt vào lịch sử. Các bạn được chính các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước này bảo vệ, gìn giữ một chế độ, một xã hội hòa bình, ổn định, tự do, dân chủ, nhân quyền nhưng lại thờ ơ với thời cuộc, thậm chí “tự vạch áo cho người xem lưng”. Một số người còn cao giọng phê phán, nhận xét những vị lãnh đạo là làm mất mặt, làm xấu hình ảnh, không xứng đáng đứng đầu đất nước này… 

Một số cư dân mạng đang thần tượng thái quá người đứng đầu Nhà trắng

Trước khi nhận xét "tay người nào đó ấm áp, mang lại sự ấm áp cho nhân loại, hay là niềm tin của nhân loại" thì hãy nhìn vào thực tế, nhìn vào những gì đã diễn ra không chỉ ở dân tộc Việt Nam, mà còn nhiều dân tộc và kiếp người khác trên thế giới này qua số liệu đã được thống kê sau:

- Khoảng 3,3 triệu người Iraq, bao gồm 750,000 trẻ em đã bị “tiêu diệt” bởi các đòn trừng phạt kinh tế và/hoặc các cuộc chiến tranh bất hợp pháp được thực hiện bởi Hoa Kỳ và Vương quốc Anh giữa các năm 1990 và 2012, theo lời một cơ quan luật pháp quốc tế nổi tiếng.

- Trong một bài diễn văn ở Hội nghị quốc tế về Trẻ em bị ảnh hưởng chiến tranh ở Kuala Lumpur, Malaysia, người ta đã đếm số người chết ở Iraq gây ra bởi Hoa Kỳ và Anh như sau: Tàn sát 200,000 người Iraq bởi tổng thống Bush trong chiến tranh Vùng Vịnh I bất hợp pháp của ông ta năm 1991; 1,4 triệu người Iraq chết là kết quả của cuộc chiến tranh xâm lược bất hợp pháp năm 2003 phát động bởi tổng thống Bush và thủ tướng Blair; 1,7 triệu người Iraq chết là “hệ quả trực tiếp” của các lệnh trừng phạt diệt chủng.

Tôi không lên án hay phán xét quyền yêu quý, thần tượng ai của các bạn, đó là quyền tự do của các bạn. Nhưng cũng đừng vì thần tượng người này mà phủ nhận công lao, chê bai, nói xấu “người nhà mình”. Chỉ tự mình làm xấu thêm hình ảnh Việt Nam trong mắt bạn bè thế giới mà thôi. 

Thiết nghĩ các bạn đã làm được gì cho đất nước này, cống hiến được gì cho tổ quốc này mà cao giọng đòi hỏi đủ thứ. Chế độ này, Đảng này, các vị lãnh đạo này đã làm hết sức để các bạn được sinh ra, lớn lên trong hòa bình, ổn định để các bạn học tập, và cống hiến và trung thành với người cho chúng ta được sống như con người, đúng nghĩa là một con người. Nhưng các bạn làm được gì? giúp được gì? cống hiến được gì? Nếu các bạn có suy nghĩ sâu hơn, biết dùng não thì đáng nhẽ các bạn sẽ phải là những người tự hào, tự tôn dân tộc, ca ngợi đất nước mình để quảng bá hình ảnh đến bạn bè năm châu, tự hào vì chính sự hòa bình, ổn định của một dân tộc anh hùng, một đất nước mến khách. 

Một đất nước mà người quyền lực nhất hành tinh có thể ở đó ung dung ngồi ăn bún chả, trú mưa bên đường, mà không phải sợ ảnh hưởng đến tính mạng. Một đất nước mà không có những vụ nổ bom, khủng bố, mọi thứ đều được kiểm soát.

 Một đất nước dù lịch sử đã để lại nhiều nỗi đau, và có những nỗi đau vẫn đang âm ỉ vì hậu quả còn để lại cho nhiều đời sau nhưng sẵn sàng khép lại quá khứ, hướng tới tương lai, mến khách, và nồng hậu. Các bạn còn muốn gì hơn thế? Các bạn còn đòi hỏi gì hơn thế? Việt Nam chúng ta là một đất nước tươi đẹp, với những người dân nhân hậu, chất phác, mến khách. Và tôi nghĩ chúng ta nên tự hào vì chính lịch sử của dân tộc, vì chính vị thế của đất nước ngày hôm nay, tự hào vì chúng ta có Đảng cộng sản lãnh đạo, tự hào vì có những lãnh đạo thực sự vì dân vì nước, đưa lợi ích quốc gia dân tộc lên hàng đầu. Yêu lắm, Việt Nam quê hương tôi!


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY