TIN TỨC

HÀ NỘI… VÀO ĐÔNG

William Trần

Người ta vẫn thường nói, Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, khi những cây cơm nguội nhuốm một sắc vàng đặc trưng cùng mùi hoa sữa nồng nàn, da diết; khi những bông cúc vàng tươi khoe sắc cùng hương cốm ngập tràn trên từng con phố quen thuộc… Thế nhưng, đối với tôi - một người con xa Hà Nội, Hà Nội lại đẹp hơn, đặc biệt hơn mỗi khi đông về… 

Khi những ánh nắng vàng cuối thu nhạt hẳn, cũng là lúc những cơn gió mùa đông bắc bắt đầu tràn về mang theo cái lạnh đậm chất “đông” Hà Nội… Gió thổi mạnh từng cơn, đưa cái lạnh len lỏi, bao trùm lên khắp từng con phố, ngõ hẻm. Cái lạnh của khoảnh khắc giao mùa nó vẫn chưa thật “sắc” mà vẫn có cái dịu dàng và cuốn hút. 

Đông về… bầu trời không còn trong veo, cao vợi mà nhường chỗ cho những đám mây xám, đục; nó làm cho không gian trở nên tối sầm đến ảm đạm. Đó chính là cái riêng của mùa đông Hà Nội; nó khiến lòng người nhớ về những ký ức ngọt ngào của những mùa đông trước, để rồi ta cảm thấy lâng lâng, xao xuyến… Đông về, nó làm cho con người ta như sống chậm lại, không còn vội vã như cơn mưa rào nặng hạt của mùa hè, hay bất chợt xối xả như những cơn mua của mùa thu.

Đông về… làm cho một số người không thích bởi cái lạnh buốt giá đến tê tại. Nhưng cũng chỉ khi mùa đông về, những chàng trai, cô gái, các em học sinh, sinh viên mới có dịp khoác lên mình những chiếc áo ấm, diện những chiếc khăn quàng cổ, chiếc mũ len đủ màu mà thấy ấm áp, đáng yêu đến lạ! Trong cái lạnh của mùa đông, ta sẽ thấy lòng người, tình người như xích lại và lan tỏa hơi ấm để dìu nhau bước qua mùa đông. Chỉ một bàn tay siết chặt, một ánh mắt trao nhau, một cử chỉ ân cần… cũng đủ làm cho cái lạnh tan biến.

Đông về… màn đêm cũng có sự khác biệt. Những màn sương giăng mờ mờ ảo ảo, quyện vào những ánh đèn điện màu vàng ven đường tạo nên một bức tranh bồng bềnh, lãnh mạn không kém bầu trời trăng thanh, gió mát đêm thu. Cái lạnh đêm đông Hà Nội không đủ sức kìm chân mọi người trong những căn nhà kín gió bởi sức hút khó cưỡng của ẩm thực mùa đông. Nói đến ẩm thực gắn liền với mùa đông Hà Nội, ta có thể kể được rất nhiều món ngon như: ốc luộc, lẩu hay lẩu nướng... Nhưng, liệu có món ăn nào bình dị mà ấp áp, thơm ngon, bổ dưỡng mà dễ tìm như ngô nướng hay ko? 

Lang thang trên con đường đông Hà Nội, ta sẽ bắt gặp những bếp than hồng, sực nức mùi hương của bắp ngô đang được nướng chín. Thực ra mà nói, ngô nướng Hà Nội cũng không có gì đặc biệt, không có gì ngoài những bắp ngô sữa căng non được đặt lên trên bếp than hoa đỏ hồng rồi nướng. Ngô nướng Hà Nội cũng không được tẩm ướp thêm gia vị gì đặc biệt, cũng không được nướng theo một công thức gì khác lạ, chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng cũng tạo nên một điều đặc biệt. Có thể, sự đặc biệt đó được tạo ra trong một tổng hòa bức tranh đông Hà Nội; nơi đó không gian và con người hòa quyện, với điểm nhấn là những bếp ngô nướng ven đường. 

Mùa đông Hà Nội là thế… 

Tôi chợt rùng mình với cái lạnh xứ người, khi con gió ào qua… chợt da diết cõi lòng khi nhớ về mùa đông Hà Nội.

“Đêm mùa đông đi trên con đường quen
Nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ 
Đâu hàng cây quạnh hiu phố cũ? 
Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi…”

13 nhận xét:

  1. Mùa đông bao giờ cũng được gắn liền với những chiếc lá bàng rụng hoài trên mái phố; những hàng cây mùa thay lá khẳng khiu cành trơ trụi bởi giá lạnh. Những buổi sáng mùa đông, nghe gió bấc lùa vào cửa sổ, chợt thấy không gian yên tĩnh lạ thường. Không còn những xô bồ, ồn ã, tôi thích lang thang trên con phố nhỏ, để cảm nhận một nét đẹp bình dị thân quen. Hà Nội thật đẹp dù là mùa gì.

    Trả lờiXóa
  2. Mới đầu mùa đông thôi đấy. Nhưng năm nay thấy sợ mùa đông đến quá. Chưa gì đã thấy sợ cái lạnh đến tê người của mùa đông rồi. Mọi khi thì chỉ thích mùa đông để được mặc quần áo ấm thôi. Già vẫn khác trẻ

    Trả lờiXóa
  3. Cũng đã cảm nhận một mùa đông Hà Nội rồi. Một mùa đông nữa lại chuẩn bị về. Nơi xa này con nhớ về chốn quê....
    Khi giá rét mưa phùn cùng tràn xuống
    Bàn tay ai tê cóng nước chạm vào
    Nhớ thân gầy cha quê nhà chẳng khỏe
    Giữa gió mùa giữa cái lạnh buốt xương…
    Ngôi nhà nhỏ núp dưới bóng quê hương
    Có bụi chuối gió đưa thêm xào xạc
    Có cánh cửa khép hờ cùng gió bão
    Đựng niềm vui, tiếng cười nói rộn vang…
    Khi xa nhà, khi đông lạnh đã sang
    Con nhớ nhà nhớ ổ rơm ngày ấy
    Nhớ vòng tay.. mẹ ơi… sao quen thuộc…
    Giữa mùa đông bỗng thấy ấm lạ lùng...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn có bài thơ hay quá. Chạm đúng tâm trạng, cảm xúc của tôi. Cảm ơn bạn!

      Xóa

  4. Trận gió mùa đầu tiên tràn về qua các cung đường, ngõ hẻm. Những ai đã trót dành tình cảm cho mùa đông thèm khát được ra đường, được đi chơi để tận hưởng thú vui mà chỉ có những ngày lạnh giá người ta mới có thể tận hưởng trọn vẹn. Từng đôi bạn rủ nhau đi uống cà phê, ca cao nóng tại những địa chỉ quen thuộc, hay đông hơn thì rủ nhau lê la các hàng quán lẩu, nướng và ngồi xuýt xoa tận hưởng cái nóng lan tỏa trong cổ họng. Các cô gái mải mê lựa khăn và mua sắm những chiếc áo len mỏng cho ngày lạnh bất chợt, nhiều gia đình cũng đem theo con nhỏ dạo chơi và không quên trang bị cho các con những bộ quần áo ấm áp... Với tôi Hà Nội vào đông có 1 dư vị thật đặc biệt

    Trả lờiXóa
  5. Hà nội thay đổi qua những bước đi của thời gian đi qua 4 mùa của 1 năm với bao hình ảnh, kỉ niệm và nỗi nhớ...Hà Nội vào đông với cái lạnh se sắt làm cho những con người xa quê lên làm ăn, học tập cảm thấy 1 nỗi buồn man mác, nỗi nhớ nhà da diết...Nhưng mùa đông ấy cùng làm cho những người con xa Hà Nội gợi lên những kỉ niệm ấm áp cùng bạn bè, gia đình bên những bát chè, bát phở nóng ấm, bên bếp than hồng cùng những bắp ngô nướng thơm...Ôi, nhớ lắm mùa đông hà Nội.

    Trả lờiXóa
  6. Mới bắt đầu đông thôi, chưa hẳn đã lạnh lắm, nhưng mà sáng ra thì vẫn lạnh lắm, chui ra khỏi chăn ở cái thời điểm mà mặt trời còn chưa chịu mọc, sương vẫn còn che đậy toàn thành phố thật là chả ai muốn. Nhưng mà được cái nhìn Hà Nội từ trên cao lúc đó thật là đẹp, một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng.

    Trả lờiXóa
  7. tôi nhận thấy năm nay mùa đông đến khá là muộn, như mấy năm trước đây, cuối tháng 10 là có một đợt không khí lạnh phải mặc áo ấm rồi, vậy mà năm nay giữa tháng 11 rồi mà nằm ngủ vẫn còn bật quạt. Điều này cho thấy là trái đất đang nóng dần lên một cách đáng báo động.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đấy, thời tiết càng ngày càng thất thường, đó là do biến đổi khi hậu, Con người càng ngày càng đông, sự dụng quá nhiều tài nguyên, tàn phá môi trường. Nếu con người không có ý thức bảo vệ môi trường thì sự trừng phạt của thiên nhiên là vô cùng ghê gớm, không gì có thể cản lại được.

      Xóa
  8. Thích nhất là mùa đông Hà Nội. thèm cảm giác tay trong tay đi dạo trên phố giữa trời se se lạnh, thèm cảm giác suýt xoa ăn vội củ khoai, cái ngô nướng thơm lừng, thèm cảm giác yên bình đến lạ lùng mỗi sáng sớm đi trên đường vắng khác hẳn Hà Nội xô bồ, tấp nập mọi khi. Những lúc như thế lại thấy yêu hà Nội hơn, yêu đất nước mình nhiều hơn.

    Trả lờiXóa
  9. Thời điểm giao mùa giữa cuối thu và đầu đông Hà Nội luôn mang lại cho tâm hồn ta một cảm giác bâng khuâng khó tả, cảm xúc rất đặc trưng nao nao, đôi khi man mác buồn những lúc hoa sữa thoang thoảng qua. Những lúc ý làm con người ta dường như sống chậm lại, không còn vội vã của cuộc sống bộn bề công việc nữa.

    Trả lờiXóa
  10. hai mùa thu ở Hà Nội, cá nhân một sinh viên đại học như mình luôn cảm thấy sự ấm áp, vẻ đẹp rất riêng của Hà Nội, sinh viên như chúng mình thích dạo phố, ăn những món ăn vỉa hè rất riêng của Hà Nội phố, là rụng trên đường đi, nét đẹp người Hà Nội được thể hiện rất rõ ràng, mùa thu Hà Nội đi vào tiềm thức, trong cả lời bài hát, cái se lạnh của thu Hà Nội, Hà Nội đẹp nhất về đêm, đúng là lãng mạn thật !

    Trả lờiXóa
  11. hai mùa thu ở Hà Nội, cá nhân một sinh viên đại học như mình luôn cảm thấy sự ấm áp, vẻ đẹp rất riêng của Hà Nội, sinh viên như chúng mình thích dạo phố, ăn những món ăn vỉa hè rất riêng của Hà Nội phố, là rụng trên đường đi, nét đẹp người Hà Nội được thể hiện rất rõ ràng, mùa thu Hà Nội đi vào tiềm thức, trong cả lời bài hát, cái se lạnh của thu Hà Nội, Hà Nội đẹp nhất về đêm, đúng là lãng mạn thật !

    Trả lờiXóa