TIN TỨC

TIỂU SỬ CON THIÊU THÂN BÙI THỊ MINH HẰNG

Rùa cạn

Câu chuyện về con thiêu thân Bùi Thị Minh Hằng lại một lần nữa dậy sóng sau khi ả bị công an bắt và sắp bị tòa án nhân dân Đồng Tháp xét xử.
Vẫn là cách “kêu oan” bẩn thỉu truyền thống của bè lũ phản động đó là bôi nhọ hình ảnh của Đáng Cộng sản, của chế độ, của lực lượng chức năng (ở đây là lực lượng công an), đi kèm là những bằng chứng và luận điệu xuyên tạc mới nghe đã thấy “chối tai gai mắt”.
Về cách thức và luận điệu của Hằng và đồng bọn chúng ta đã quá quen thuộc, vì vậy tôi sẽ không bàn thêm về vấn đề này nữa. Thay vào đó, để hiểu rõ hơn về “người phụ nữ can trường” (tên do Nguyễn Quang Lập đã gọi Bùi Hằng) – hay còn gọi là “người phụ nữ của năm 2011”, tôi sẽ giới thiệu cho các bạn về tiểu sử và tình sử của con thiêu thân này.

Qua nhiều nguồn tin của những người quen biết Hằng thì vài thông tin chúng ta được biết trước đây như bố của Hằng từng là “Tướng Việt cộng”… đều là do báo hải ngoại và đồng bọn của ả phao tin. Theo lời ông Hoàng Công Long thì thực tế bố của Hằng là cựu quân nhân, nghỉ hưu với quân hàm thiếu tá. Còn mẹ Hằng làm trong ngành thương nghiệp. Sau đó Hằng lấy chồng ở Hà Nội và xuất khẩu lao động sang Liên Xô. Hết hạn xuất khẩu lao động, Hằng không về Hà Nội mà vào Vũng Tàu lấy chồng mới. Hằng mất tích từ đó và chỉ xuất hiện khi nghe được tin mẹ đẻ bán ngôi nhà của ả và chồng ở Sơn Tây, Hà Nội. Hằng vu cáo mẹ đã làm giả hồ sơ để bán nhà, thậm chí ả còn chửi bới cả mẹ và người than trong gia đình. Nhiều người sẽ không tin một con người có ăn có học của một gia đình có cha là quân nhân lại có hành động của loại “vô học” và không có đạo đức như thế, nhưng đó là sự thật.

Bùi Thị Minh Hằng - “người phụ nữ của năm 2011”.

Từng đó chưa đủ tố cáo ả. Cho đến năm 2009, không những chửi người mẹ đã mang nặng đẻ đau mình mà ả còn đập phá phần mộ của bố, đặt lư hương trước cửa ngôi nhà đã bán.
Sau đó Hằng quay lại Vũng Tàu và có quan hệ với băng nhóm Năm Cam, và ả rất tích cưc xuất hiện ở những nơi nào có điểm nóng về an ninh trật tự hay tại các phiên tòa xét xử hòng tạo ra sự xáo trộn được ả gọi là “dân chủ”.
Kể từ đó Hằng tiếp tục hoạt động với phương thức như vậy một cách ngày càng điên cuồng hơn, ngày càng gan lì hơn trước. Các hành động này lợi dụng các hoạt động điểm nóng an ninh trật tự để chống phá Nhà Nước, vu cáo, bôi nhọ hình ảnh Đảng Cộng sản ngày càng tăng lên.
Ả liên tục hoạt động như vậy cho đến khi bị bắt ở Đồng Tháp. Khi bị bắt, đồng bọn Hằng ở bên ngoài tăng cường các hoạt động bôi nhọ của mình hòng thoát được lưới trời. Hằng ăn vạ rằng những vết thương, nhưng vết bầm dập trên người mình là do công an đánh đập. Ả như Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao: tự hành hạ bản thân bằng cách không ngại va chạm, chống lại lực lượng công an để rồi đây ả lăn ra ăn vạ đổ cho chính quyền đàn áp người hoạt động nhân quyền. Đó chính là lời giải cho những vết sứt sẹo trên người ả.
Ngày 26 tháng 8 tới đây Hằng sẽ phải đứng trước vành móng ngựa với hành vi gây rối trật tự an ninh của mình. Nhưng với tội danh như vậy thật không xứng đáng với một kẻ vô học, không có đạo đức và nhiều lần nói xấu chế độ xã hội chủ nghĩa của chúng ta.
Một lần nữa tôi ủng hộ việc trừng phạt và cải tạo Bùi Thị Minh Hằng vì không chỉ có những tội danh trên mà Hằng còn làm xấu đi hình ảnh người phụ nữ Việt Nam.

2 nhận xét:

  1. BÙI THỊ MINH HẰNG HƠN CẢ ROSA PARKS

    Bản án dành cho ba Tù Nhân Lương Tâm: Bùi Thị Minh Hằng (3 năm), Nguyễn Thị Thúy Quỳnh (2 năm), Nguyễn Văn Minh (2,5 năm) kết thúc ngày 26/8/2014 lúc 18 giờ 45 phút - thời điểm "twilight" trong ngày.

    Ngoài nghĩa đen "chạng vạng" tương ứng trong tiếng Việt, từ tiếng Anh này còn mang nghĩa bóng - thoái trào. Đó là một điềm gở cho chế độ độc tài toàn trị tại Việt Nam hiện nay. Mê tín dị đoan lên ngôi "cửu ngũ" và trở thành "đức tin" chi phối mạnh mẽ trên khắp các lĩnh vực, do đó, ý nghĩa "lịm tắt dần" trở nên có giá trị như một lời cảnh cáo, dành cho người cộng sản.

    Võ Thị Thắng
    Trong "tiết xử thử" của những ngày thu, người cộng sản trang nghiêm và u sầu tiễn biệt người đồng chí của họ - bà Võ Thị Thắng.

    Trong sổ tang của bà Thắng, Trương Tấn Sang - Chủ tịch nước bày tỏ [1]:

    "...Với Võ Thị Thắng: Khi nước nhà tao loạn, Võ Thị Thắng phận gái mà vẫn hiên ngang đứng lên cầm súng "sống vĩ đại chết vinh quang"!. Khi đất nước thanh bình, lý ra Võ Thị Thắng phải được cống hiến công sức mình cho đất nước trong môi trường thuận lợi nhưng không hẳn được như vậy! Thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân nhưng Võ Thị Thắng vẫn lại hiên ngang ngẩng cao đầu: "Sống vĩ đại chết vinh quang"!..."

    Với vài dòng chữ, ông Sang đã thành công, khi phác họa ra cuộc đời của "người đồng chí thân thương", dù trong đó phần cay đắng làm người dân chú ý và tò mò hơn.

    Nói đến Võ Thị Thắng không thể không nhắc lại "dấu ấn" riêng bà, khi ám sát một viên chức trong chính quyền VNCH - ông Trần Văn Đỗ.

    Không biết do trục trặc súng ống hay vì run rẩy trước việc giết người, bà Thắng đã không thể hoàn thành nhiệm vụ do đảng của bà giao phó, dù phát súng thứ ba được bóp cò như báo QĐND mô tả.

    Tuy nhiên, từ thất bại, "Nụ Cười Chiến Thắng" đã chói lòa trong "vòng tử sinh" lúc bấy giờ, với phát ngôn trước tòa án VNCH: "Liệu chính quyền của các ông có tồn tại đến 20 năm để bỏ tù tôi không?". Hình như Võ Thị Thắng xem việc ám sát là một việc làm "quang minh chính đại"(?).

    Để từ đó xuất hiện trong chính trường nước CHXHCNVN bà Tổng Cục Trưởng Tổng cục Du lịch với oan án thấu trời - làm gián điệp cho CIA - theo ông Đào Hiếu viết trên trang nhà, trong tư cách người thân cật ruột với bà.

    Mười tám năm qua, cho đến ngày Võ Thị Thắng quy tiên, sự thật vẫn chập choạng tựa những ánh hào quang chập chờn phủ quanh bà. Thời khắc nhá nhem - âm dương vẫn đang tranh nhau, kể ra cũng khó cho "những người con trung kiên" trả lại "tấm biển tiết liệt" cho "nữ đồng chí" vào lúc xuôi tay nhắm mắt(?).

    Không chỉ vậy, ông Sang lại gây khó cho "Ông Tiên sống mãi", khi nâng người nữ biệt động thành Sài Gòn - Gia Định năm xưa lên hàng "sống vĩ đại" - vốn dĩ Hồ Chí Minh độc quyền về "sự hùng vĩ và lớn lao" hơn trăm năm qua, kể từ ngày đất Nghệ An sinh ra vị "cha già dân tộc" suốt đời không màng lợi danh (!).

    Riêng việc bà Thắng "chết vinh quang" trở nên thô ráp, khi đến nay, dù trên cương vị Chủ tịch nước - đại diện cả một quốc gia - ông Sang vẫn không chỉ ra được "...kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân..." với đồng đội - người chịu hàm oan cũng tròm trèm 20 năm, gần bằng cái án nhận lãnh vì tội ám sát để góp công cho "đảng ta" gầy nên nghiệp lớn (!).

    Dù bà Thắng mất đi, việc rửa oan vẫn rất cần thiết, khi "thằng bán tơ" được lôi ra ánh sáng, mới chứng minh nổi "đảng đã cho ta sáng mắt sáng lòng" như thế nào trước thân bằng quyến thuộc của bà và công luận. Ông Chủ tịch nước bỏ đi đâu danh tiếng "Cơ quan điều tra VN thuộc diện giỏi nhất thế giới" (?).

    Hay bên nén nhang bùi ngùi của những người đồng chí, bà Võ Thị Thắng đành ngậm cười nơi chín suối, cùng gia quyến đang văng vẳng đâu đây lời an ủi: Trung cộng nó đánh ta nhưng nó cùng là cộng sản, huống gì, những người lỡ tay hãm hại đồng chí Võ Thị Thắng, đều là Việt... cộng với nhau.

    Trả lờiXóa
  2. Chỉ vì tiền mà phản bội đạo đức bản thân, gia đình, đất nước. Thật đáng buồn

    Trả lờiXóa