Tiếng nói trẻ blog
Searching...

PHƠI BÀY ÂM MƯU CỦA TRUNG QUỐC (Phần 1)

Đăng lúc: Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014
Hãy like nếu bài viết có ích →

Tôn Minh 


Sự kiện Trung Quốc đặt trái phép giàn khoan HD-981 tại vị trí có tọa độ 15 độ 29’58” vĩ bắc-111 độ 12’06” kinh đông - vị trí nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, cho thấy sự ngang ngược bất chấp luật pháp và thông lệ quốc tế, đang đẩy Trung Quốc vào con đường tự cô lập về ngoại giao và nguy cơ quân sự đầy nguy hiểm. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là tại sao Trung Quốc vẫn ngang ngược “làm càn” và tỏ ra hung hăng trên Biển Đông bất chấp những lời chỉ trích là lên án mạnh mẽ của dư luận thế giới? Tham vọng của Trung Quốc đã rõ, nhưng âm mưu của Trung Quốc là gì xung quang sự kiện này? là điều cần tiếp tục phân tích làm rõ. Dưới đây xin tổng hợp và đưa ra một số phân tích: 
1. Về sự lựa chọn thời điểm 

Đây là sự kiện nằm trong chuỗi những hành động mà Bắc Kinh đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, cũng giống với tuyên bố về vùng phòng không AIDZ qua biển Đông, nó nằm trong chuỗi sự kiện mà Trung Quốc đã gây ra với Malaysia ở bãi ngầm James Shoal, hay với Philippines ở Bãi Cỏ Mây… là tín hiệu về sự “thèm khát” đơn phương chủ quyền hàng hải của Trung Quốc. Trung Quốc đã tiến thêm một bước trong việc hiện thực hóa ''đường lưỡi bò'' và đòi hỏi chủ quyền vô lý của họ. Giàn khoan HD-981 không vô cớ xuất hiện tại vùng biển của Việt Nam. Nó trùng hợp với rất nhiều sự kiện đáng chú ý của thế giới trong thời gian vừa qua. Sự kiện này xảy ra ngay sau chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Barack Obama tới các nước châu Á và đặc biệt là những tuyên bố mạnh mẽ khi ông Obama có mặt ở Malaysia và Phillippines liên quan tới Biển Đông. 

Xét về mối quan hệ quốc tế, lúc này các thế lực lớn đang bận rộn với điểm nóng Ukraine. Cao trào là cuộc đối đầu Nga – phương Tây (đứng đầu là Mỹ). Sự đối đầu Nga – Mỹ tạo ra nhiều kẽ hở cho Trung Quốc tự tung tự tác. Thực tế lịch sử cho thấy, khi mối quan hệ Nga (lúc đó là Liên Xô) và Mỹ đi đến đối đầu căng thẳng đến mức các vũ khí hạt nhân đã lên nòng ở cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba năm 1962, cũng là lúc Trung Quốc xua quân ồ ạt tạo ra cuộc chiến tranh biên giới với Ấn Độ. Nhưng ngay sau khi khủng hoảng tên lửa Cuba kết thúc, cũng là lúc Trung Quốc đơn phương kết thúc chiến tranh. Thực chất, đây chỉ là một nước cờ cũ, rất quen thuộc của Trung Quốc. Đương nhiên, vụ đặt giàn khoan trái phép của Trung Quốc là sự kiện của lịch sử hiện đại sẽ rất khác sự kiện của những năm 60 của thế kỷ XX. 

Sau đây xin điểm qua tình hình hiện tại của một số quốc gia và khu vực có ảnh hưởng lớn ở Biển đông cho thấy việc Trung Quốc nhìn nhận và lựa chọn thời điểm đặt giàn khoan HD-981 trái phép trên vùng biển của Việt Nam: 

Trước hết là với nước Mỹ, Trung Quốc cho rằng quyền lực toàn cầu của Mỹ đang ngày càng suy giảm nhanh chóng. Bắc Kinh rút ra kết luận này từ một loạt những thất bại về an ninh quốc gia của Mỹ, chẳng hạn như việc rút quân quá sớm ở Iraq, việc Mỹ sa lầy ở Afghanistan, không kiểm soát được chính quyền Libya và bất lực trước sự trỗi dậy của al Qaeda ở Yemen… Không những thế, Bắc Kinh còn cho rằng Washington không thể nào hóa giải nổi Pakistan, “người bạn-thù” của Mỹ và gần như là một đồng minh của Trung Quốc. Họ cũng nhận định chính sách can thiệp của Mỹ ở khu vực Trung Đông đã thất bại trước sự trỗi dậy của chủ nghĩa khủng bố và phong trào Mùa xuân A-rập. Với những nhận định đó, Trung Quốc cho rằng Biển Đông sẽ dễ dàng rơi vào tay họ. Người Trung Quốc có câu “nhìn lửa cháy qua sông” ám chỉ việc chờ cho đối thủ tự làm cạn kiệt sức lực của mình rồi mới ra tay. 

Mặt khác, hiện tại Ukraine đang là điểm nóng cần ưu tiên trước nhất của Mỹ. Bởi lẽ, nó ảnh hưởng đến an nguy trực tiếp của các đồng minh lâu đời, thân cận nhất của Mỹ - cụ thể là các nước Bắc Âu hay liên minh quân sự NATO. Với vấn đề Đông Bắc Á, Nhật Bản, Hàn Quốc sẽ chưa thể bị Trung Quốc gây khó dễ ngay, nhưng sự leo thang bất ổn ở Ukraine đang đặt các đồng minh của nước này trước nhiều nguy cơ không lành. Mỹ đang mở rộng sân chơi ở châu Á – Thái Bình Dương, điều đó không đồng nghĩa với việc sân nhà ở châu Âu sẽ bị vứt bỏ. Như vậy, sự bận rộn của Mỹ đi đôi với sự rảnh tay của Trung Quốc tại Biển Đông. 

Với nước Nga, Ukraine đã đặt Moscow đứng trước một thách thức lớn lao: nền kinh tế bị trừng phạt nặng nề bởi Mỹ và châu Âu. Dù sao, kinh tế Nga vẫn phụ thuộc vào mối quan hệ với châu Âu. Trong khi quyền lợi Nga lại đang bị đe dọa nghiêm trọng ở Ukraine. Để bảo vệ được quyền lợi quốc gia, giảm thiểu sự tác động của các đòn trừng phạt, Nga buộc phải kết thân với Trung Quốc. Nền kinh tế thứ hai thế giới, cũng là thị trường rộng lớn nhất thế giới này là chỗ dựa an toàn nhất trong bối cảnh bị cô lập. Vì thế, Nga khó lòng có thể phản đối Trung Quốc về bất cứ hành động gì của quốc gia này. 

Bên cạnh đó, những ngày đầu của điểm nóng Ukraine, khi Nga can dự vào bán đảo Crimea và tổ chức tại đây cuộc trưng cầu dân ý dẫn đến sáp nhập vào Nga, Trung Quốc bày tỏ thái độ trung lập (Thông qua là phiều trắng tại Liên hiệp quốc). Trung Quốc có thể bất chấp dư luận để trở nên hung hăng hơn ở Biển Đông sau khi có quan hệ chặt chẽ hơn với một đồng minh mới là Nga. Cả Nga và Trung Quốc vừa mới thiết lập quan hệ đồng minh chiến lược trong vòng 3 năm qua nhằm chống lại ảnh hưởng của Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương nói riêng và vũ đài chính trị thế giới nói chung. 

Trong khi Nga kiểm soát và sáp nhập bán đảo Crimea bất chấp sự phản đối của phương Tây và sau đó cho máy bay ném bom chiến lược Bear “dằn mặt” châu Âu, họ đã nhận được sự ủng hộ của Trung Quốc trước nguy cơ bị phương Tây trừng phạt nặng nề. Đổi lại, có vẻ như Trung Quốc đã nhận được sự “im lặng” từ Nga sau khi họ kéo giàn khoan HD-981 vào vùng biển Việt Nam. Đó có thể là lý do Nga đưa ra quan điểm khá chậm chạp và không có bất cứ tuyên bố nào phản đối hành động này của phía Trung Quốc (ngày 15/5 Nga mới đưa ra quan điểm ngoại giao dè dặt về sự kiện HD-981), khiến nhiều người nghi ngờ về vai trò của Nga trong việc gìn giữ hòa bình, ổn định trên thế giới và trong khi cả Nga và Trung Quốc đang cùng nhau thực hiện hình thức chiến tranh phi đối xứng, trong đó họ sử dụng những lực lượng và luận điệu được tính toán kỹ để tránh làm leo thang xung đột. Lực lượng đó không quá lớn để khiến Mỹ có thể phản ứng bằng biện pháp quân sự, nhưng cũng đủ để Nga và Trung Quốc đạt được mục đích của mình. 

Thêm nữa, Nga và Trung Quốc đều thừa hiểu rằng chính quyền của Tổng thống Mỹ Barack Obama không thể nào đối phó được với cuộc chiến trên 2 mặt trận. Chính vì vậy, có thể Nga và Trung Quốc đang tìm cách dàn mỏng nguồn lực và sự chú ý của Mỹ, một chiến lược mà người Trung Quốc gọi là “khuấy nước để bắt cá”. 

Về phía Nhật Bản – quốc gia đang có tranh chấp trên biển với Trung Quốc, cũng là quốc gia có những quan điểm cứng rắn và thực lực kinh tế - quốc phòng mạnh nhất của khu vực châu Á trong đòi hỏi chủ quyền với Trung Quốc, thì hiện nay đang lâm vào tình hình suy yếu tương đối. Vị trí cường quốc kinh tế thứ hai thế giới của Nhật đã bị Trung Quốc truất ngôi năm 2012. Mặt khác, dưới tác động của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, đặc biệt là cuộc khủng hoảng kép động đất, sóng thần dẫn tới rò rỉ nhà máy điện hạt nhân, làm cho Nhật Bản trở nên bận rộn hơn. 

Về các quốc gia trong khối ASEAN: vẫn còn tình trạng thiếu thống nhất, thậm chí là bất đồng trong khối ASEAN (tháng 7-2013, bất đồng về việc đề cập đến tranh chấp chủ quyền lãnh thổ trên Biển Đông, đã khiến hội nghị ngoại trưởng ASEAN không ra được tuyên bố chung, điều chưa từng có trong lịch sử 45 năm tồn tại của Hiệp hội), một số quốc gia ít liên quan đến tranh chấp trên Biển Đông đã bị Trung Quốc khôn khéo chia rẽ. Xét về chiến lược khu vực, mặc dù cho rằng Mỹ đang ngày càng suy yếu, song Trung Quốc vẫn rất cảnh giác với các động thái của Mỹ ở châu Á, đặc biệt là sau chuyến công du châu Á của Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel. Chuyến công du này nhằm tăng cường quan hệ quốc phòng giữa Mỹ với các đồng minh châu Á, gần đây là chuyến thăm của Tổng thống Mỹ đến các nước đồng minh trong khu vực. 

Trước những động thái đó của Mỹ, Trung Quốc cố tình gây căng thẳng, khiêu khích trên Biển Đông để “tung một cú đấm thẳng” bằng hình thức chiến tranh phi đối xứng vào thẳng chính sách “đòn can thiệp khu vực” truyền thống của Mỹ. Trung Quốc tin rằng bây giờ nếu không làm nhanh, sau này họ sẽ gặp nhiều khó khăn khi các quốc gia ASEAN tìm kiếm được sự động thuận, đoàn kết hoặc sẽ nhận được nhiều sự giúp đỡ về quốc phòng hơn từ phía Mỹ. 

Bên cạnh đó, phải kể đến Thái Lan – một thành viên quan trọng trong khối ASEAN, lại đang trong tình trạng khủng hoảng chính trị kéo dài, mà chưa có hồi kết. 

Đối với Việt Nam, việc Trung Quốc lựa chọn thời điểm đặt giàn khoan vào đúng dịp nghỉ lễ dài ngày (30/4; 1/5), cùng với sự kiện cả đất nước đang trong những ngày “bận rộn” tổ chức các sự kiện lớn kỷ niệm những chiến thắng 30/4/1975, chiến thắng Điện Biên Phủ 7/5/1954… dường như là một sự lựa chọn nhằm tạo ra yếu tố bất ngờ và mang những thông điệp chính trị, ngoại giao nào đó. Điều này cũng tương tự như thời điểm lịch sử năm 1974, khi Việt Nam đang tiến hành những bước quyết định của cuộc đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, thì Trung Quốc đã lợi dụng tình hình và sự sự yếu của lực lượng Việt Nam Cộng hòa để nổ súng đánh chiếm Hoàng Sa (lúc đó do Việt Nam Cộng hòa quản lý).
(còn tiếp)


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY