Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Một sự ngu dốt thật hay cố tình ngu dốt ?

Đăng lúc: Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014
Hãy like nếu bài viết có ích →

Quyết Thắng 

Tình hình những ngày qua đang rất nóng, báo đài đưa tin liên tục về tình hình mới trên biển Đông, nhân dân đang sát cánh cùng Đảng và Nhà nước đấu tranh với Trung Quốc. Bọn phản động cũng nhân cơ hội này để kích động nhân dân hòng lật đổ chế độ. Dạo qua các trang mạng xã hội, tôi hết sức bất ngờ khi VOA đăng bài của một tên vô công rồi nghề, đã ngu dốt lại tỏ ra nguy hiểm Nguyễn Hưng Quốc với một tên tiêu đề rất nổi bật: “Trung Quốc đã thắng ở Biển Đông” 

Đây thực chất là một luận điệu xuyên tạc sự thật của bọn phản động, chống lại chính sách của Đảng và Nhà nước ta nhằm gây nghi ngờ, hoang mang trong nhân dân, kích động nhân dân biểu tình bạo loạn, gây bất ổn an ninh quốc gia. 

Ngay từ tên tiêu đề hắn đã để cụm từ: “Thật ra, một chiến thắng về quân sự trên mặt trận trên biển của Việt Nam đối với Trung Quốc, với giới quan sát quốc tế, là một không tưởng. Trung Quốc đã thắng ở Biển Đông” khiến không ít người đọc bất ngờ, hoang mang. Đi vào nội dung hắn đã khẳng định rằng chiến thắng trên mặt trận biển của Việt Nam với Trung Quốc là điều không tưởng. Hắn lập luận rằng: “Nhiều người lập luận: Về quân sự, Việt Nam đứng vào hàng thứ mười mấy trên thế giới. Thì đành vậy. Có điều, khi nói như thế, người ta quên nhìn vào Trung Quốc: Bây giờ họ chỉ thua Mỹ. Khoảng cách giữa Việt Nam và Trung Quốc, do đó, vẫn còn rất xa… Hơn nữa, ở khía cạnh này, sức mạnh chủ yếu của Việt Nam là ở con người, một yếu tố chỉ phát huy hết tiềm lực của nó trong cái gọi là chiến tranh nhân dân. Nhưng không ai có thể sử dụng chiến tranh nhân dân trên biển được. Đưa cả hàng chục ngàn chiếc tàu đánh cá ra khơi để tham gia vào trận chiến chỉ là một cách tự tử tập thể. Trên biển, chỉ có một yếu tố quan trọng: vũ khí; trong vũ khí, chỉ có hai đặc điểm đáng kể: số lượng và trình độ kỹ thuật. Ở cả hai, Việt Nam đều thua Trung Quốc rất xa. Sự thua kém này có thể bù đắp được với một điều kiện: Việt Nam có thêm nhiều đồng minh giúp đỡ. Nhưng chuyện đồng minh, những nước có thể tham gia chia lửa với Việt Nam trong cuộc đối đầu với Trung Quốc hiện nay, gần như là một con số không to tướng.Trước mắt, trong hơn hai tuần hục hặc, chủ yếu chỉ lấy vòi rồng xịt nước vào nhau, chứ chưa có tiếng súng nào nhắm vào nhau nổ cả, người ta có thể đánh giá: Trung Quốc đã thắng. Thắng đến cả mấy bàn”. 

Không hiểu đây là một sự ngu dốt thật hay cố tình ngu dốt của hắn. Chúng ta hãy nhìn lại lịch sử mà xem, mấy nghìn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, dù phải đối phó với kẻ thù ngoại xâm nào thì chúng ta vẫn luôn dựa vào sức mình là chính, không trông chờ, dựa giẫm vào bất kì một thế lực bên ngoài nào cả, chỉ tranh thủ sự ủng hộ, giúp đỡ của bạn bè quốc tế. Một đất nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa non trẻ, mọi thứ gần như đều bắt đầu từ con số 0 vẫn kiên cường chiến đấu với hai đế quốc hùng mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ là Pháp và Mỹ trong suốt 30 năm để bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ. Nếu chúng ta trông chờ vào nước khác thì có khác gì Đảng ta “cõng rắn cắn gà nhà”, dâng đất nước này cho kẻ khác. “Chiến tranh nhân dân” không phải là chiến thuật biển người, dàn quân ra đánh giặc. Nếu tiến hành chiến tranh nhân dân như hắn nói thì cuộc kháng chiến chống Mỹ của ta sẽ không trụ quá nổi một ngày. “Chiến tranh nhân dân” là toàn dân cùng chung sức đồng lòng đánh giặc, người góp sức, người góp trí tuệ, không chỉ giới hạn trong phạm vi nước ta mà còn ở trên thế giới và ngay tại chính nước đi xâm lược. Khi toàn dân đã đánh giặc thì ta sẽ đánh bại mọi kẻ thù xâm lược. 

Điểm thứ 2 mà hắn nhắc đến là vũ khí trên biển. Đến đây ta lại nhận thấy thêm một điểm ngu dốt của hắn. Chiến trường có thể trên đất liền, trên biển, trên không,… nhưng dù ở mặt trận nào thì vũ khí cũng chỉ đóng vai trò một phần. Yếu tố quan trọng nhất là con người. Không cần minh chứng ở đâu xa, hãy cứ nhìn lại cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Pháo đài bay B52- nỗi kinh hoàng của cả thế giới, chưa có một nước nào có thể bắn rơi được kể cả Liên Xô nhưng rồi cuối cùng niềm tự hào của Không lực Hoa Kỳ ấy đã rơi trên bầu trời Hà Nội, không chỉ một mà là mấy chục chiếc. Lúc đó ta chỉ có tên lửa SAM-2 mà theo chuyên gia Liên Xô thì không thể bắn hạ B52 được. Thế mà dưới bàn tay sử dụng của bộ đội cụ Hồ SAM-2 đã trở thành nỗi khiếp sợ của Không quân Hoa Kỳ. 

Đất nước ta vẫn còn gặp nhiều khó khăn, nhưng với những vũ khí đang có như hệ thống tên lửa phòng thủ bờ biển Bastion, tàu ngầm Kilo, máy bay Su30-MK2,… thì chúng ta đủ sức bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ. Việt Nam không đi cướp đất của ai thì cũng không ai có thể lấy một phần đất mà cha ông ta đã đổ biết bao xương máu mới có thể bảo vệ được. Việt Nam không liên minh với nước này đề chống nước khác, điều mà mọi người dân Việt Nam cũng như bạn bè quốc tế mong muốn là sự hòa bình, ổn định cùng phát triển. 

Nguyễn Quốc Hưng đưa ra luận điệu Trung Quốc đã thắng trên Biển Đông, thắng Việt Nam, ASEAN và Mỹ. “về phía Việt Nam, cho đến nay, họ vẫn sử dụng một sách lược mà Trung Quốc cũng như cả thế giới đã biết rõ từ lâu: cứng rắn nhưng tự kiềm chế đến tối đa. Dù Trung Quốc ngang ngược đến mấy, Việt Nam cũng vẫn muốn giải quyết tranh chấp bằng hoà bình, nghĩa là luôn luôn cố gắng tránh việc sử dụng bạo lực để có thể làm bùng nổ một cuộc chiến tranh mà họ nắm chắc phần thua. Sự tránh né ấy khiến cái gọi là “cứng rắn” chỉ còn là một động thái mang tính chất tu từ học. Nói cách khác, người ta tin là Việt Nam sẽ tiếp tục kéo dài cuộc chiến tranh tu từ ấy cho đến khi Trung Quốc chấm dứt cuộc thăm dò vào tháng tám tới. Khi Trung Quốc rút giàn khoan HD-981 về sau khi đã hoàn tất nhiệm vụ, họ sẽ tuyên bố với nhân dân trong nước: Họ đã “chiến thắng””. Đây đúng là luận điệu xuyên tạc sự thật của những kẻ phản động gây mất niềm tin của nhân dân vào chế độ. Sự thật có phải thế không thì nhân dân ai cũng biết. Đường lối của Đảng và Nhà nước ta cũng như luật pháp quốc tế, nguyên tắc của Liên Hợp Quốc là giải quyết mọi tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, không đe dọa hoặc sử dụng vũ lực với nhau. Nói là thế nhưng ngay lúc này đây, hàng trăm cán bộ chiến sĩ của ta đang căng sức mình ra đối phó với Trung Quốc vì sự toàn vẹn lãnh thổ. Trung Quốc sẽ phải rút dàn khoan về nước, chúng ta nhất định thắng lợi nhưng để có được thắng lợi đó chúng ta đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và máu đã rơi vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ Quốc. 

Tiếp theo đấy hắn chuyển sang bàn luận về thái độ của ASEAN và Mỹ. Việc ASEAN ra tuyên bố chung: “Hai bên Trung Quốc và Việt Nam nên kiềm chế và tránh các hành động có thể làm phương hại đến hòa bình và ổn định của khu vực; giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực” hoàn toàn là hợp lý. Một cuộc chiến tranh nổ ra không chỉ gây thiệt hại cho Trung Quốc, Việt Nam mà ảnh hưởng rất lớn đến các nước trong khu vực và quốc tế. Hắn còn nói thêm: “Thái độ này, thật ra, cũng chả có gì khó hiểu. Có hai lý do chính. Một là, giữa Việt Nam và một số nước khác trong khối cũng đang tranh chấp với nhau về một số hòn đảo, và vì những tranh chấp ấy, cho đến nay, hầu như họ vẫn từ chối hợp tác với nhau trong cuộc đương đầu với Trung Quốc. Hai là, ngoài một số nước đã bị Trung Quốc mua chuộc (trong đó có nước láng giềng và xưa nay vốn bị xem là đàn em thân tín của Việt Nam: Campuchia), và tất cả các nước đều lệ thuộc kinh tế vào Trung Quốc, bởi vậy không ai thấy có lợi gì trong việc liên kết với Việt Nam để chống lại Trung Quốc cả. Nếu có một số nước muốn làm điều đó, thì các nước còn lại sẽ tìm cách phá đám để cuối cùng không đi đến một thông báo chung, như điều đã xảy ra trong cuộc hội nghị tại Campuchia năm ngoái”. Cần khẳng định lại rằng Biển Đông không chỉ tồn tại tranh chấp giữa Trung Quốc với Việt Nam mà Trung Quốc còn ngang ngược tuyên bố chủ quyền với cả vùng biển của Indonexia, Malayxia, Philippin,…Đoàn kết với Việt Nam đấu tranh với Trung Quốc là điều rõ ràng đã được chứng minh trên thực tế. Các nước đều hiểu rằng nếu để Trung Quốc làm càn ở vùng biển Việt Nam thì sớm muộn gì cũng sẽ làm càn ở vùng biển của mình. 

Trong giai đoạn hiện nay, xu thế của thế giới là hội nhập sâu rộng, bất kì một sự kiện nào xảy ra đều có ảnh hưởng đến toàn thế giới. Không những thế, biển Đông lại là một vùng biển có vị trí địa chính trị quan trọng, con đường hàng hải hyết mạch của thế giới. Chính vì vậy, hành vi xâm phạm chủ quyền của trung quốc làm tình hình an ninh Biển Đông nóng lên đã khiến tất cả các quốc gia đề lo ngại, có tác động vô cùng tiêu cực tới tất cả các quốc gia trên thế giới. Do đó, đã rất nhiều quốc gia lên tiếng cực lực phản đối hành vi bá quyền này của Trung Quốc như Mĩ, Nhật, Anh, Pháp… Không những thế, thực hiện chủ trương của Đảng không sử dụng vũ lực mà giải quyết tranh chấp bằng con đường ngoại giao, Việt Nam đã đưa vấn đề Biển Đông vào nội dung kì họp ASEAN, đưa ra Liên Hợp Quốc và kết quả là đã tranh thủ được sự đồng tình, ủng hộ của các quốc gia trên thế giới. 

Hàng loạt các nước trên thế giới đã lên tiếng phản đối hành động gây leo thang căng thẳng trong khu vực của Trung Quốc, chẳng có nước nào thừa nhận Biển Đông là của Trung Quốc như lời của tên phản động rêu rao: “.Trung Quốc không cần đánh Việt Nam, họ cũng thắng ở trận cuối cùng: Làm cho mọi người mặc nhiên thừa nhận là Trung Quốc có toàn quyền trên Biển Đông. Khi việc thăm dò chấm dứt, họ có thể mang giàn khoan HD-981 về nước và sau đó, khi cần, họ có thể ung dung trở lại. Chiến tranh, nếu có, cũng chỉ là những trận đánh võ mồm, chủ yếu để lừa dân trong nước”. Nếu lừa dối nhân dân thì tại sao nhân dân lại đang chung sức với Đảng và Nhà nước đấu tranh với Trung Quốc? Nếu lừa dối nhân dân về sự thật này thì sao các cơ quan thông tin truyền thông hẳng ngày liên tục cập nhật những thông tin mới nhất về tình hình, công tác đấu tranh của ta với hành động đặt giàn khoan của Trung Quốc. Nếu lừa dối nhân dân thì sao Đảng và Nhà nước ta liên tục phát động các phong trào ủng hộ ngư dân và chiến sĩ hải quân. Không những thế, chúng ta không phải hèn nhát, chỉ biết dùng võ mồm như lời những kẻ vừa ngu dốt vừa tỏ ra nguy hiểm đã rêu rao. Hắn khôn biết rằng hằng ngày có biết bao nhiêu chiến sĩ cảnh sát biển, lực lượng kiểm ngư không quản ngại hi sinh vất vả, bán sát khu vực giàn khoan của Trung Quốc nhằm ngăn cản những hoạt động của chúng. 

Cuối bài hắn bày tỏ tâm trạng như một người dân yêu nước: “Chưa bao giờ tôi viết bài nào mà lại có tâm trạng đau đớn và tức tối như lúc viết bài này. Nhưng chúng ta chỉ có thể hy vọng nếu chúng ta can đảm nhìn vào sự thật. Cả việc bị lừa dối hay tự lừa dối đều chỉ làm tăng thêm và/hoặc kéo dài thảm kịch”. Sự thật ở đây là gì thì nhân dân ai cũng hiểu, sự tức tối của hắn là do sự thất bại của chúng trong các cuộc míttinh mấy ngày vừa qua trong việc lôi kéo nhân dân theo chúng. Không hiểu tấm thảm kịch mà hắn nhắc đến ở đây là gì nhưng có một điều mà ai cũng hiểu: bọn phản động còn tồn tại thì đất nước sẽ còn những mối nguy thảm kịch. 

Đọc bài viết này, tôi thấy thực sự bất bình và nực cười. Đây chắc chắn là một kẻ vừa ngu dốt, vừa mù thông tin lại dám bàn luận chính trị. Quả thực là một kẻ “ếch ngồi đáy giếng”, hắn đã không biết, hoặc cố tình khôn biết những điều mà ai cũng biết. Những lời lẽ của hắn hoàn toàn vô giá trị, mang tính chất kích động, lùa lọc quần chúng nhân dân và là một bãi nước bọt nhổ thẳng vào mặt VOA khi đã cho đăng bài viết này. 



Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY