Tiếng nói trẻ blog
Searching...

TRẦN GIA PHỤNG – “NHÂN QUYỀN KHÔNG TỰ NHIÊN MÀ CÓ” VÀ KHÔNG PHẢI TỰ NHIÊN PHÁN XÉT

Đăng lúc: Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014
Hãy like nếu bài viết có ích →

NGỰ BÌNH 

Lên mạng Internet xem tin tức, hình ảnh về đồng bào ta ở nước ngoài, thật phấn khởi khi đồng bào có cuộc sống nơi đất khách quê người thật sung túc, ấm no và luôn hướng lòng mình về Tổ quốc nơi quê hương “chôn nhau cắt rốn”. Nhưng cũng đau lòng khi đọc phải những bài viết, những lời nói không đúng về sự phát triển của đất nước, sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước ta đối với công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN. 

Trên blog “LUCKY LUKE - ĐẠI VỆ CHÍ DỊ - DẠ TIỆC QUỶ” Trần Gia Phụng một Việt kiều ở Tôrôntô (Canada) lại có những lời lẽ xuyên tạc sự thật lịch sử dân tộc, xuyên tạc sự thật nhân quyền ở nước ta với những lý luận tráo trở, sai sự thật của những kẻ vô học. 

Mở đầu bài viết, Trần Gia Phụng trình bày hàng loạt những “bằng chứng hùng hồn” đó là bản tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ 1776 “khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc.” Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền Pháp ngày 26-8-1789“Con người sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi.” Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền được Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc 1948 mở đầu bằng câu: “Sự công nhận nhân phẩm của tất cả con người trong đại gia đình nhân loại và những quyền bình đẳng không thể tước đoạt của họ là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.”,… đó là những văn kiện tiêu biểu về quyền của con người trên thế giới do đó ai cũng biết và ai cũng công nhận. Trần Gia Phụng đã mở đầu một cách “hoành tá tràng” như để chứng minh “trình độ” của mình. 

“Thánh” Trần Gia Phụng tỏ vẻ nguy hiểm, phán ngay một câu xanh rờn “Nhóm quốc gia tôn trọng và bảo vệ nhân quyền, và nhóm quốc gia độc tài không tôn trọng nhân quyền. Trong nhóm quốc gia tôn trọng nhân quyền, tuy chính phủ luôn luôn đồng hành với nhân quyền, nhưng vẫn còn có những cá nhân hay những tổ chức tư nhân vi phạm nhân quyền, đôi khi vi phạm một cách trầm trọng. Vì vậy, tuy chính phủ chủ trương tôn trọng nhân quyền, nhưng vẫn phải luôn luôn theo dõi để bảo vệ người dân khỏi bị vi phạm nhân quyền. Trái lại, nhóm quốc gia độc tài không tôn trọng nhân quyền thì bộ Thông tin mở hết năng suất ca tụng nhân quyền, nhưng thực tế thì những nhà cầm quyền nầy vi phạm và đàn áp nhân quyền rất có hệ thống, bài bản, chà đạp người dân hết sức tàn bạo. Trong nhóm nầy, có Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) do đảng CS điều khiển”. 

Bộ mặt của kẻ ở quốc gia đầy “nhân quyền” đã rõ chính y đã coi những quốc gia miệng luôn nói “nhân quyền”, “tự do”, “dân chủ” thì luôn chà đạp lên “quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc” của nhân dân lao động trong nước và các dân tộc khác là “nhóm quốc gia tôn trọng và bảo vệ nhân quyền” và thật nực cười khi chống chế một câu khôi hài “Trong nhóm quốc gia tôn trọng nhân quyền, tuy chính phủ luôn luôn đồng hành với nhân quyền, nhưng vẫn còn có những cá nhân hay những tổ chức tư nhân vi phạm nhân quyền, đôi khi vi phạm một cách trầm trọng”. Đã là “thiên đường nhân quyền” thì sao vẫn có những hành vi vi phạm nhân quyền mà lại là vi phạm một cách trầm trọng, thế thì chính phủ đó làm “bảo mẫu nhân quyền” như thế nào đây và những “vi phạm nhân quyền” ấy vẫn tiếp tục xảy ra hàng ngày, hàng giờ khi mà những cuộc đấu súng bắn giết xảy ra mọi nơi một cách công khai, khi mà ở một nước tiến bộ “đầy nhân quyền” nạn phân biệt chủng tộc vẫn còn, khi chính phủ luôn đồng hành cùng nhân quyền thì những nhà tù kiểu Goatanamo vẫn còn tồn tại, chính mấy tháng trước một Việt kiều bị cảnh sát Mỹ bắn chết mà không cần biết lý do gì. Nhân quyền đong đầy một bồ khi những quả bom , viên đạn mang nhãn hiệu “nhân quyền USA, NATO,… vô cớ trút xuống đầu nhân dân các nước khác,… thế mà Trần Gia Phụng ở ngay trên “thiên đường” mà cũng không nhận ra. 

Nhân quyền kiểu Mỹ - tù nhân ở trại Goatanamo 

Trái lại “thánh” Phụng cho rằng những quốc gia luôn đề cao và nói nhiều về vấn đề nhân quyền thì lại “vi phạm và đàn áp nhân quyền rất có hệ thống, bài bản, chà đạp người dân hết sức tàn bạo” trong đó có nhà nước Việt Nam. Có lẽ Trần Gia Phụng ít khi về nước hay không quan tâm đến tình hình xã hội trong nước nên không thấy được những tiến bộ nhân quyền, bầu không khí tự do, dân chủ, công bằng mà nhân dân ta đang hưởng. Có phải ở Việt Nam nhà tù Côn Đảo, Phú Quốc, Hỏa Lò không còn nữa, phải chăng nam nữ bình quyền, tôn giáo, báo chí tự do, dân tộc bình đẳng, quân đội Việt Nam không xâm lược, không can thiệp vào nước khác,… nên không có nhân quyền, nhân quyền bị chà đạp hết sức tàn bạo? 

Cao siêu hơn Trần tiên sinh của chúng ta còn “biên soạn” ra lịch sử của dân tộc với những “phát hiện vĩ đại làm chấn động giới sử học” như “ Khi mới từ Liên Xô qua Trung Hoa hoạt động, Hồ Chí Minh bán tin cho Pháp bắt Phan Bội Châu tại Thượng Hải ngày 1-7-1925.” Và “Khi cướp được chính quyền và thành lập nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (tiền thân của CHXHCNVN) ngày 2-9-1945, thì ngày 11-9-1945, Hội nghị Trung ương đảng Cộng Sản tại Hà Nội đưa ra quyết định đảng CS nắm độc quyền điều khiển cách mạng, tức độc quyền chính trị, độc quyền cai trị”. 

Năm 1925, Nguyễn Ái Quốc từ Liên Xô sang Quảng Đông (Trung Quốc) để lãnh đạo cách mạng Việt Nam theo khuynh hướng cách mạng vô sản lúc này đã lớn mạnh với sự ra đời của Hội Việt Nam cách mạng thanh niên. Trần Gia Phụng có phải xem phim nhiều quá nên nhầm tưởng chăng? Con người Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh lại có thể bán đứng người đồng hương, người cùng chí hướng, bậc tiền bối cách mạng mà Người vô cùng quý trọng, tài năng và đạo đức cho phép Người làm những việc vô nhân tâm thế ư! Chỉ có những kẻ gian trá, phản trắc mới làm trò chỉ điểm cho quân giặc bắt bớ, giết hại đồng bào ta. 

Việc Đảng “nắm độc quyền điều khiển cách mạng, tức độc quyền chính trị, độc quyền cai trị” là những luận điệu gian trá, trong Cách mạng tháng tám chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam dám đứng lên đánh đuổi Nhật –Pháp và chế độ phong kiến tay sai lập nên nước Việt Nam mới, sau đó lợi dụng tình hình đất nước khó khăn thù trong giặc ngoài các đảng phái khác mới ngoi đầu đòi chia công với cách mạng như bọn Việt Quốc, Việt Cách, Đại Việt,… chúng dựa thế quân Tưởng, Pháp gây sức ép, khiêu khích, giết hại cán bộ, nhân dân ta. Để phát huy sức mạnh khối đại đoàn kết dân tộc ta đã thành lập Chính phủ liên hiệp do Hồ Chí Minh làm Chủ tịch, các đảng phái khác cũng có ghế trong Quốc hội, cũng giữ những chức vụ cao trong Chính phủ liên hiệp như Phó Chủ tịch nước, Bộ trưởng bộ Canh nông, tài chính, giao thông vận tải,… như thế có phải là “độc quyền chính trị, độc quyền cai trị”? 

“Trong thời gian quốc hội đa đảng đang họp để soạn thảo hiến pháp, thì tình hình chính trị thay đổi. Quân đội Trung Hoa Quốc Dân Đảng (THQDĐ) rút về nước tháng 3-1946. Hồ Chí Minh ký hai hiệp định nhượng bộ Pháp là Hiệp định Sơ bộ ngày 6-3-1946 và Tạm ước 14-9-1946” .Chính bọn đế quốc thực dân đã cấu kết với nhau, Pháp nhượng cho Tưởng vài quyền lợi trên đất Việt Nam đổi lại Pháp có quyền thay quân Tưởng ra Bắc để giải giáp quân Nhật và để tiêu diệt Việt Minh hòng xâm lược nước ta một lần nữa. Trong lúc này bọn phản động thân Tưởng lo sợ nên đã theo quan thầy, bọn thân Pháp tăng cường hoạt động, chính chúng đã phản bội lại sự nghiệp cách mạng của nhân dân, phản bội đất nước “cõng rắn cắn gà nhà”. Trung ương Đảng đã chủ độn kịp thời ứng phó, ta không thể đánh một lúc hai kẻ thù mà phải phân hóa chúng, chọn một trong hai kẻ thù. Lợi dụng thời cơ ta chủ động hòa với Pháp bằng Hiệp định Sơ bộ ngày 6/3/1946 để đuổi quân Tưởng và tay sai ra khỏi lãnh thổ Việt Nam đồng thời tích cực chuẩn bị cho cuộc kháng chiến với quân Pháp lâu dài và không thể tránh khỏi. Để kéo dài thời gian chuẩn bị kháng chiến ta chủ động kí kết với Pháp bản Tạm ước 14/9/1946 với những điều khoảng có lợi cho ta. Như vậy ta không hề bị động lúng túng mà trái lại ta chủ động, mưu trí với tinh thần “dĩ bất biến ứng vạn biến”. 

“Sau khi Quốc hội chỉ còn lại những dân biểu CS và thân cộng, nghĩa là quốc hội đa đảng trở thành quốc hội độc đảng, CSVN liền ra lệnh quốc hội bỏ phiếu ngày 14-11-1946, đình chỉ bản Hiến pháp vừa được thông qua”. Bản Hiến pháp năm 1946 trải qua hơn 60 năm nó vẫn còn nguyên giá trị trong hệ thống pháp luật Việt Nam nó được xem như là bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam, từ 1946 đến 1959 trước khi ta xây dựng bản Hiến pháp mới (1959) thì nó vẫn là Hiến pháp của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. 

“Dân chúng Việt Nam đau khổ dưới sự cai trị của CS, luôn luôn tìm cách chống đối.” Xin hỏi dưới chế độ Cộng sản dân chúng Việt Nam đau khổ như thế nào? Có phải họ phải canh tác trên những mảnh ruộng mà họ được làm chủ thay vì cày thuê cuốn mướn, thuê ruộng nộp tô cho địa chủ, bọn nhà giàu, cường hào ác bá thân phận tá điền được đổi đời thành người nông dân ấm no; có phải người công nhân phải vắt kiệt sức lao động của mình để kiếm chút tiền công chết đói, hay phải bỏ mạng nơi đồn điền cao su của ông chủ Pháp, Mỹ “Cao su đi dễ khó về/ Khi đi trai tráng khi về bủng beo” thay vì đó họ trở thành những công nhân bậc cao, có tay nghề, được tiếp nhận những khoa học kĩ thuật hiện đại và quan trọng hơn họ trở thành giai cấp tiền phong cách mạng, lãnh đạo toàn thể dân tộc tiến lên con đường XHCN mà đội tiên phong là Đảng Cộng sản Việt Nam,… Mọi tầng lớp trong xã hội, mọi tôn giáo, dân tộc, nam nữ ở Việt Nam đề có quyền bình đẳng, tự do và có quyền làm chủ vận mệnh đất nước, một lòng một dạ tin tưởng và đi theo lý tưởng của Đảng trên con đường độc lập, tự do, hạnh phúc. 

Đời sống của nhân dân ổn định và phát triển, đất nước ngày càng phồn vinh, tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng thì nhân dân làm sao “luôn luôn tìm cách chống đối” để tự tay phá hủy thành quả cách mạng, phá hoại đất nước và cuộc sống bình yên của mình. Chỉ có những kẻ ghen tị, những kẻ hám tiền, danh lợi, những kẻ phản bội Tổ quốc mới có những âm mưu, hành động phá hoại sự phát triển của đất nước, hạnh phúc của nhân dân mà Trần Gia Phụng là một trong những kẻ ấy! 

“Có thể nói cộng sản đồng nghĩa với lừa dối. Cộng sản sinh ra trong nghèo đói, lớn lên nhờ lừa dối và tồn tại bằng bạo lực”. Vâng vì Cộng sản nghèo nên Trần Gia Phụng quay lưng lại với quê hương, đất nước mà đi theo những ông chủ giàu có để mong có chút của bố thí, làm con chó vẫy đuôi mà quên người nuôi nấng nó. Đảng ta là chính đảng đại diện cho quyền lợi của nhân dân lao động Việt Nam – những người nghèo khổ, bần hàn, cơ cực dưới chế độ xiềng xích, nô dịch của thực dân, đế quốc, phong kiến đó là những ông chủ của Trần Gia Phụng. Đảng đã lãnh đạo những người nghèo khổ bần hàn ấy làm nên cuộc đổi đời, từ thân phận nô lệ của anh tá điền, người công nhân chết đói, người trí thức bế tắc trong cuộc sống trở thành người chủ nhân của đất nước và nay là công cuộc xây dựng đất nước mạnh giàu, phồn vinh. Những kẻ đi ngược lại lợi ích chính đáng của nhân dân, những kẻ đang tâm phá hoại con đường đi tới tương lai của dân tộc thì phải bị trừng trị đích đáng! 

Về lực lượng vũ trang nhân dân “thánh” Phụng phán rất hùng hổ “Ngành Công an CSVN hoạt động theo câu châm ngôn “Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình”. Câu nầy bao hàm ý hai ý nghĩa: 1) Thứ nhứt Công an nhân dân chỉ phục vụ và trung thành với đảng CSVN. 2) Thứ hai vì đảng CSVN đàn áp dân chúng nên còn đảng CSVN thì còn đàn áp, mà còn đàn áp thì mới còn dùng Công an nhân dân. Nghĩa là còn đảng thì công an còn việc làm, hết đảng thì công an hết việc làm, tức thất nghiệp”. 

Công an nhân dân Việt Nam là cánh tay đắc lực của Đảng, Nhà nước và nhân dân trong sự nghiệp bảo vệ và xây dựng Tổ quốc Việt Nam XHCN. Là một bộ phận của lực lượng vũ trang nhân dân cùng với Quân đội nhân dân đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng lãnh đạo Công an nhân dân không có nghĩa Công an ta là Công an của Đảng mà là công an của nhân dân vì Đảng ta đại diện cho quyền lợi của quảng đại quần chúng nhân dân lao động Việt Nam, người lãnh đạo của cả dân tộc nên trung thành với Đảng nghĩa là trung thành vô hạn với nhân dân, Công an nhân dân Việt Nam từ nhân dân mà ra, nhờ nhân dân mà trưởng thành và vì nhân dân phục vụ đó là bản chất của Công an cách mạng. Công an nhân dân Việt Nam thề trung thành với Đảng, Nhà nước và nhân dân, cương quyết đập tan mọi âm mưu, hoạt động chống phá cách mạng của các thế lực thù địch trong và ngoài nước. 

“Hiện nay, ở trong nước, quân đội, công an là hai lực lượng võ trang được gọi là “nhân dân”, nhưng thực chất chỉ là công cụ của đảng CS, thậm chí kể cả làm công cụ cho đảng CSVN bán nước cho Trung Quốc vì “quân đội nhân dân” thì im lặng như cá, mà chỉ là loại cá kiểng bơi tới bơi lui làm cảnh mà thôi; còn “công an nhân dân” thì tiếp tay với đảng CSVN, đàn áp người dân biểu tình chống “Tàu khựa” xâm lược”. 

Kẻ ở nơi mà hằng ngay bị nhồi sọ những tư tưởng chống Cộng, bị lừa bịp trở nên ngu đần thì làm sao biết mở mắt quan sát, hiểu biết những gì đang diễn ra trên quê hương đất nước mình. Quân đội nhân dân Việt Nam, Công an nhân dân Việt Nam hằng ngay, hằng giờ phải đương đầu đấu tranh với những âm mưu, hành động của kẻ thù ngoại xâm nội phản. Quán triệt đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước lực lượng vũ trang ta đã đấu tranh một cách khôn khéo, mềm dẻo vì để xảy ra xung đột vũ trang thì hòan toàn không có lợi cho quốc gia, dân tộc. Trong thời bình nhưng có ai biết được mỗi ngày chúng ta mất đi bao đồng chí, đồng đội những người chiến sĩ Quân đội, Công an đổ máu để giữ vững độc lập chủ, chủ quyền, thống nhất lãnh thổ, giữ gìn an ninh trật tự vì bình yên cuộc sống của nhân dân. 

Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam – canh tay đắc lực của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam 

Những diễn biến phức tạp trên Biển Đông, tranh chấp chủ quyền biển đảo hiện nay đòi hỏi lực lượng vũ trang ta phải bình tĩnh xử lý. Trên biển ta xua đuổi tàu nước ngoai xâm nhập trái phép lãnh hải của ta, những vụ đâm thủng, đánh chìm, bắt giữ tàu thuyền và người các nước khác khi xâm phạm chủ quyền, buôn lậu, do thám diễn ra. Liệu những cuộc biểu tình “chống Tàu khựa” của những người “yêu nước” có làm cho Trung Quốc sợ mà trả lại Hoàng Sa, Trường Sa không? Hay chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa, tạo cơ để kẻ thù càng lấn tới. Đồng ý rằng nhân dân ta rất yêu nước nhưng yêu nước đâu cần phải có những hành động thiểu cận như biểu tình, nằm lăn lóc giữa đường để “chống Tàu khựa” và lợi dụng lòng yêu nước của đồng bào các thế lực phản động, thù địch đã kích động, xuyên tạc để hướng đồng bào vào con đường chống phá Đảng, Nhà nước. Yêu nước đồng nghĩa với việc phải hiểu và tin tưởng vào đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, sự lớn mạnh của lực lượng vũ trang nhân dân và tích cực tham gia công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN. 

Sức mạnh quân sự Việt Nam 

“Nhân quyền không tự nhiên mà có nghĩa là nhân quyền phải tranh đấu và tranh đấu bền bỉ mới được”. Tôi đồng ý với ý kiến này của Trần Gia Phụng nhưng nhân quyền của nhân dân Việt Nam do nhân dân Việt Nam tự tìm thấy, đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của mình và sự thật là ở Việt Nam vấn đề nhân quyền đã được đảm bảo dưới sự lãnh đạo, những đường lối, chính sách, pháp luật, và những hành động cụ thể của Đảng, Nhà nước ta. Đó là cuộc tranh đấu bền bỉ của nhân dân ta suốt chiều dài lịch sử để giành độc lập, tự do cho đất nước. 

Nhân quyền của một quốc gia, dân tộc không phải do một cá nhân, một tổ chức, một quốc gia khác ban tặng danh hiệu “nhân quyền” hay “phi nhân quyền” bởi những kẻ rêu rao “nhân quyền”, “tự do”, “bình đẳng”, “bác ái” thì đầy rẫy sự bất công, chà đạp lên lợi ích của nhân dân lao động, chà đạp lên quyền lợi các dân tộc khác mà phải được chứng minh bằng thực tiễn những gì mà nhân dân nước đó đang hưởng thụ. 

Trần Gia Phụng một Việt kiều nên hướng về quê hương đất nước, cùng kiều bào ta chung tay xây dựng một Việt Nam giàu đẹp, tiến bộ, văn minh. Xin đừng nói nhăng nói cuội, phán xét vô thức như những kẻ vô học, thích phô trương vì những đồng tiền và lời ngon ngọt của những kẻ chống phá cách mạng, chống lại đồng bào mình. 


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY