TIN TỨC

Đau lòng chuyện người Việt kỳ thị người Việt



Tôi vốn ngại viết về những điều không hay của người Việt.  Lý do là vì tôi thấy rằng ít người Việt có thể vượt qua được cái sĩ diện hão về dân tộc mình để đối diện với thực tế đôi khi phũ phàng.  Với một dân tộc mà mặt bằng về trình độ dân trí còn chưa cao thì điều đó cũng chẳng có gì là lạ, nhưng điều lạ là: đây lại là một dân tộc có dân trí cao và nền văn hóa rực rỡ.  Những con người sĩ diện hão này thường xuyên quăng ra một cái “mũ” rất quen thuộc để chụp lên đầu người viết:  “ Là người Việt sao lại đi nói xấu người Việt!”  Chỉ một câu nói thôi mà đã bộc lộ hết ra sự thiếu hiểu biết và vô lý của người nói.  Có người Việt nào lại muốn đi nói xấu chính dân tộc của mình?  Đó là một điều chẳng đặng đừng.  Khi những điều “xấu xí” đó là những điều có thật, đã và đang tàn phá nhân cách sống của cả một dân tộc, thì với những con dân Việt có trách nhiệm và lương tâm, thiết tưởng không thể nào không nói đến chúng được. 

Vấn đề “người Việt kỳ thị người Việt”, thoạt nghe qua có vẻ như là một câu chuyện đùa, nhưng trong thực tế lại là một điều hoàn toàn có thật.  Không ít người đã được đọc, được nghe và thậm chí, được nhìn những điều kỳ lạ như vậy.  Tuy vậy, tôi vẫn tin rằng họ vẫn chưa hình dung hết được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.  Với những trải nghiệm của chính cá nhân mình, chứ không phải chỉ qua đọc hay nghe, tôi cho rằng nó đã trở nên “xấu xí” hơn rất nhiều so với những gì nó đã được phản ánh qua các phương tiện truyền thông.  Nó đã tàn phá truyền thống “tương thân tương ái” tốt đẹp, vốn có giữa những con người Việt với nhau, làm cho họ trở nên mất đoàn kết hơn bao giờ hết.  Nói một cách riêng, theo cách nhìn của tôi, nó đã góp một phần không nhỏ vào việc khiến cho việc thiết lập một mối giao tế xã hội lịch sự và tôn trọng với một người Việt khác, ở trên đất Mỹ này, không còn là một việc dễ dàng.   Đã từ lâu, trong cuộc sống riêng của mình, tôi không còn có ý định, cũng như hy vọng về điều đó.   


Điều khiến cho tôi nảy sinh ra ý định viết bài viết này chính là mẫu tin về việc ông chủ người Việt của nhà hàng Gold Sand (Cát Vàng) ở thành phố Phan Thiết qui định cho nhân viên của mình không phục vụ người Việt.  Họ đã ứng xử với khách hành có tên Đinh Thị Thu Hậu, cũng như với phóng viên sau sự việc, thật thô lỗ và thô bạo.  Đọc mẫu tin này, tôi không ngạc nhiên lắm về vấn đề kỳ thị, vì tôi vốn không lạ gì với nó, mà chỉ có chút ngạc nhiên về mức độ của nó:  Việc kỳ thị đã được thực hiện một cách trắng trợn và quá thô bạo, mang ý nghĩa xúc phạm rất lớn.  Tôi đã nhìn thấy từ lâu có một thái độ khinh thường và ghét bỏ lẫn nhau trong một bộ phận không nhỏ người Việt, tuy vậy, tất cả chỉ còn nằm ở những biểu hiện không quá lộ liễu.  Qua sự việc này, có vẻ như thái độ đó ngày càng trở nên gay gắt hơn đến mức độ không cần giấu giếm nữa.   Nguyên nhân của thái độ đó phần nào đã được chính ông chủ trong câu chuyện này nêu lên một cách “thẳng thắn”, khi phải lý giải cho hành động của mình:   Người Việt xấu tính, hay gây chuyện và hay ăn cắp. 
Tôi cần phải nói thẳng ra ý nghĩ của tôi là:  Những điều ông nêu ra đó hoàn toàn đúng sự thật, ông không hề vu khống cho họ.  Thực tế là đa số người Việt còn phải học hỏi rất nhiều trong cách ứng xử xã hội.  Điều cơ bản nhất là họ không biết tôn trọng người khác, và từ đó, dẫn đến việc là rất xấu tính và hay gây chuyện.  Còn về vấn đề ăn cắp, thực tế cũng đúng là người Việt hay ăn cắp.  Đi kèm với thực tế đó, để công bình cho người Việt, cũng nên nêu lên một thực tế nữa là, dân tộc nào cũng ăn cắp cả.  Ngay cả dân Mỹ vốn sống khá giả mà tệ nạn ăn cắp đang tràn lan ở tất cả mọi cửa hàng tại Mỹ, ở thời điểm hiện tại.  Người Việt còn nghèo nên chắc hẳn đã có đến cửa hàng của ông để ăn cắp, cũng không phải là điều không thể xảy ra.  Mặc dù những cáo buộc của ông đều đúng sự thật, nhưng điều cần làm rõ ở đây chính là sự phi lý trong cách hành xử kỳ thị của ông.  Việc người Việt như thế nào và việc ông kỳ thị người Việt trong việc phục vụ là hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau, không thể dùng cái trước để biện minh cho cái sau.  Qua cách hành xử này, ông không chỉ vi phạm pháp luật trong việc kinh doanh, điều cần phải bị xử lý, mà quan trọng hơn, với tư cách là một công dân Việt, ông còn làm xấu đi hình ảnh người Việt, và khiến cho một số người Việt có thêm lý do để mạnh dạn hơn trong việc kỳ thị những người Việt khác.  Nói một cách chung, tự làm xấu mình đi để rồi sau đó lại chính mình khinh thường và kỳ thị lẫn nhau vì cái xấu xí đó, là cái vòng bi kịch lẩn quẩn mà nhiều người Việt thiếu hiểu biết đang bơi lội trong nó. 
Khi nói đến kỳ thị nói chung giữa các sắc tộc khác nhau, người ta hay nghĩ đến người Mỹ vì vết nhơ kỳ thị người da màu trong quá khứ của họ.  Nhưng có một điều gây ngạc nhiên mà tôi tin là không chỉ mình tôi nghĩ như vậy, mà có rất nhiều người Việt khác sống ở Mỹ, cũng nghĩ như vậy.  Điều đó chính là:  Chỉ có ở Mỹ là nơi mà một người Việt như tôi có thể sống mà không bị kỳ thị bởi các sắc dân khác, nhất là người Mỹ.  Kinh nghiệm cá nhân về kỳ thị của tôi mà tôi sắp kể ra đây chỉ xảy ra khi tôi giao tiếp với người Việt, cho dù ở ngay trên đất Mỹ hay trên đất nước VN.  

Còn nhớ lần tôi về VN cách đây một vài năm, tôi cư ngụ tại một khách sạn vốn chỉ dành cho người nước ngoài.  Nếu tôi ở một khách sạn khác có nhiều người Việt hơn thì có lẽ tôi đã không có dịp để chiêm nghiệm cảm giác một người Việt bị kỳ thị bởi chính những người Việt khác.  Đêm đó, tôi cùng một người bạn lên nhà hàng ở sân thượng của khách sạn để ngắm cảnh thành phố về đêm.  Lúc ấy đã nửa đêm và phía bên kia bàn tôi ngồi là một nhóm rất đông người nước ngoài, trông không có vẻ sang trọng lắm.  Khi tôi gọi một ly cocktail cho mình thì thái độ của anh phục vụ thật hờ hững và vô cùng lạnh nhạt thấy rõ, nếu không muốn nói là hầu như không muốn phục vụ.  Có lẽ tôi sẽ không quá chú ý đến điều đó lắm, nếu tôi không vô tình chứng kiến cách anh ta phục vụ những người khách nước ngoài kia.  Thái độ của anh ta khi ấy hoàn toàn khác hẳn, rất vui vẻ và nhiệt tình, có chút gì đó hạ mình và khúm núm.   Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình bị phân biệt đối xử, mà khôi hài hơn, lại chính bởi người Việt, ngay trên thành phố lớn nhất nước Việt.    
Cũng trong khoảng thời gian cư ngụ ấy, điện thoại phòng của tôi không hoạt động.  Tôi có xuống phòng chị quản lý phụ trách để nêu vấn đề và mong muốn được sửa chữa.  Thái độ lắng nghe một cách bình thản như không nghe thấy gì cả của người quản lý này làm tôi khá ngạc nhiên:  Không một lời xin lỗi, cũng không một lời hứa hẹn sửa chữa.  Tuy vậy, tôi vẫn không nghĩ là có một sự kỳ thị gì ở đây cho mãi đến khi tôi đọc được kinh nghiệm của các Việt Kiều khác.  Họ kể rằng, trong trường hợp ấy, nếu đó là một người nước ngoài thì vấn đề sẽ được quan tâm và sửa chữa ngay lập tức.  Kể lại câu chuyện này mà đến giờ tôi vẫn còn cảm thấy khá sửng sốt về cái cách mà những người Việt đối xử với người Việt.  Tôi đã ở khá nhiều khách sạn, đến không thể nhớ nổi, ở nhiều thành phố lớn của Mỹ và một vài nước khác, và được phục vụ bởi những người khác sắc tộc, nhưng chưa bao giờ phải trải qua một kinh nghiệm tồi tệ như thế cả.  Điều tồi tệ không hẳn nằm ở việc vấn đề không được giải quyết, mà là ở việc kỳ thị, phân biệt đối xử bởi chính người cùng chủng tộc, ngay trên đất nước mình đã được sinh ra.   Đôi khi, ngẫm nghĩ về những người Việt có óc kỳ thị người Việt này, tôi chợt thấy giật mình.  May mà, tôi có được cái dáng vẻ và cách ăn vận mà nhiều người nói là chỉ cần nhìn thoáng qua là đã biết được đó là Việt Kiều, mà họ còn đối xử như thế, nếu trông bình dân hơn, không biết là thái độ của họ còn “xuống cấp” đến mức độ nào.  
Kinh nghiệm khác mà tôi sắp kể ra đây xảy ra ngay trên đất Mỹ, khi mà tôi có dịp làm việc chung với một lượng lớn người Việt với tư cách là người quản lý của họ, trong một khoảng thời gian khá dài.  Khi ấy, tôi chỉ vừa mới sang Mỹ được một vài năm và nền kinh tế Mỹ đang ở giai đoạn hoàng kim của nó.  Các hãng xưởng cần vô số công nhân, nên họ tuyển dụng nhiều người Việt và Mễ, bên cạnh lượng công nhân người Mỹ đã có sẵn, và đi kèm theo đó, họ cũng cần người ở vị trí lãnh đạo có thể nói được tiếng Việt.  Tôi vô tình được đưa lên, để làm việc với họ ở một vị thế như thế, trong một hoàn cảnh như thế.   Trong cả trăm người mà tôi phải quản lý, có một phần ba là người Mỹ, một phần ba là người Mễ và còn lại là người Việt.  Sự thăng cấp nhanh chóng này của tôi đã khiến cho nhiều người Mỹ tức giận và nhiều người Việt không vui.  Nhưng trong khi người Mỹ làm quen và chấp nhận điều đó rất nhanh, thì có một vài người Việt lại nuôi trong lòng một sự bực bội rất dài lâu.  
Có một thực tế ở đất Mỹ là với người Việt, họ thường chuộng một ông sếp người Mỹ hơn, cho dù phần lớn họ không nói được tiếng Anh.  Có nhiều lý do cho điều đó.  Với tôi, tôi nhìn thấy được một lý do khá rõ:  Họ là người Việt nhưng lại kỳ thị người Việt.  Họ không thích, vì họ trên dựa trên mặc định rằng:  Đã là người Việt thì chẳng thể nào đối xử tốt đẹp với họ được.  Sau một thời gian làm việc với nhau và chứng tỏ cho họ thấy là họ đã được đối xử tốt đẹp hơn rất nhiều và được giúp đỡ hơn về mặt ngôn ngữ rất nhiều, tôi có thể nhận ra phần đông đã phần nào thỏa hiệp với định kiến của mình.  Tuy vậy, họ không hẳn thay đổi suy nghĩ, mà họ chỉ tạm thỏa hiệp do những quyền lợi mà tôi đã tạo ra cho họ.  Có một vài trường hợp đặc biệt, trong đó có anh bạn với vị trí trưởng nhóm, đã để lại cho tôi một ấn tượng khó quên về lòng kỳ thị thật tồi tệ của anh ta.    

Mặc dù được đối xử tốt đẹp và ưu ái, sau suốt một khoảng thời gian dài, anh ta vẫn giữ nguyên ý nghĩ ban đầu mà anh ta từng tuyên bố với nhiều người Việt rằng:   Anh ta không thể phục tôi và xem tôi như là cấp trên của anh ta.  Lý do anh ta đưa ra là:  Vì tôi cũng là người Việt, cũng đã từng ở trại tị nạn như anh ta, chứ có gì khác anh ta đâu.  Thái độ bất mãn và bất phục tùng ngoan cố của anh ta đã gây ra không ít khó khăn cho tôi trong công việc và cuối cùng, buộc tôi phải làm một điều mà tôi biết là sẽ vô cùng bất lợi cho anh ta:  Chuyển anh ta sang làm việc với một cấp trên người Mỹ khác.  Đúng như tôi dự đoán, vì tiếng Anh quá kém, anh ta không đủ khả năng làm việc với người Mỹ, sự lo sợ đã khiến anh ta gặp tai nạn và phải xin rời bỏ vị trí trưởng nhóm.  Chỉ đến khi ấy, khi đối diện, lần đầu tiên, tôi mới nhìn thấy được trong ánh mắt anh ta một sự tôn trọng chân thành và lời lẽ anh ta nói cũng trở nên lịch sự hơn.  Anh ta đã học được một bài học, với cái giá khá đắt, cho suy nghĩ kỳ thị vô lối của mình.    
Việc những con người cùng một dân tộc mà lại khinh thường và kỳ thị lẫn nhau nói lên nhiều điều rất đáng buồn về dân tộc đó, mà chỉ riêng về trình độ dân trí thôi có lẽ không đủ để lý giải. Phải chăng đó là do sự phân hóa trong tư tưởng của những người dân Việt ngày càng trở nên sâu sắc hơn, trong đó mỗi con người đều có một “sự thật” của riêng mình để viện dẫn mỗi khi cần lý lẽ một vấn đề?  Phải chăng đó là do đời sống ngày càng thiên về vật chất đã khiến cho truyền thống đoàn kết và tương lân của dân tộc Việt dường như đang dần suy giảm?  Ngỡ ngàng và choáng ngợp trước một thế giới toàn cầu hóa, phải chăng đối với nhiều người Việt hôm nay, phải là “ngoại” thì mình mới có thể “tâm phục, khẩu phục”?   
Trong những ngày làm việc trên đất Mỹ này, đôi khi, nhìn những người Mỹ trắng, Mỹ đen và Mễ đối xử với nhau, tôi không khỏi lấy làm suy nghĩ về người dân Việt.  Cái cách những người Mỹ trắng nói chuyện với nhau, nhìn nhau mới đầy sự trân trọng và tin yêu làm sao.  Những người Mỹ đen thì gần gũi và gắn bó với như một gia đình, hiếm khi họ nói không tốt về nhau.  Những người Mễ luôn đi thành từng nhóm như những người du mục, sống chết có nhau, cùng nhau đi tìm sự sống.  Còn người Việt ứng xử với nhau như thế nào nhỉ?  Tôi đang cố gắng để ngăn một tiếng thở dài khi nhớ lại những kinh nghiệm mình đã trải qua. 

Cần nhắc lại rằng, người Việt không phải là một dân tộc thiếu tình đoàn kết. Tính cố kết cộng đồng được hình thành trên nền tảng văn hóa “làng xã” là rất cao. Tuy nhiên, dường như tôi thấy tinh thần đoàn kết ấy chỉ thực sự rõ nét khi đất nước trải qua cơn sóng dữ, đặc biệt là ngoại xâm. Vì sao lại thế ư? Bời chúng ta là một dân tộc có nếp suy nghĩ có phần ích kỷ và thiếu tham vọng. Khi có mối đe dọa từ bên ngoài, ta cố sức chiến đấu, nhưng đến lúc bình yên, ta lại trở lại là ta, sống yên phận thủ thường, không có nhu cầu gắn kết để làm việc lớn. Và trong cuộc sống, quan hệ giữa con người với nhau, những xung đột là không thể tránh khỏi. Chính những mâu thuẫn về lợi ích cá nhân sẽ làm nổi lên tính ích kỷ của người Việt.

Thay đổi tính cách một dân tộc không phải điều dễ dàng, có khi phải mất hàng chục, hàng trăm năm, qua nhiều thế hệ. Nhưng đó là việc phải làm, cần tạo cho người Việt Nam khát vọng lớn hơn, tinh thần hợp tác cao hơn. Giáo dục phải là khâu đi đầu, tiên phong cho sự nghiệp ấy.
Smith Peter

27 nhận xét:

  1. Người VN mình đoàn kết trong chiến đấu nhưng trong làm ăn kinh tế lại không giỏi hợp tác với nhau. Tinh thần làm việc nhóm kém và còn nghi kỵ.

    Trả lờiXóa
  2. Một dân tộc mạnh trước tiên phải là một dân tộc biết sửa mình, chứ không chỉ chăm bẵm "tạo ra sự khác biệt" bằng cách xoáy vào sự thô lỗ của một dân tộc khác. Chỉ khi chúng ta biết mổ xẻ, sửa sai những thói hư tật xấu trong ứng xử xã hội, chúng ta mới có cơ may trở thành một dân tộc tao nhã, thanh lịch .Muốn làm được điều đó thì trước tiên phải bắt đầu từ giáo dục đặc biệt là thế hệ trẻ

    Trả lờiXóa
  3. người Việt Nam thì phải đoàn kết chứ, nhất là khi chúng ta sinh sống ở nước ngoài tại sao lại kỳ thị lẫn nhau vậy. thật đáng buồn khi mà lại có chuyện đó xảy trong cộng đồng người Việt Nam

    Trả lờiXóa
  4. Dân tộc Việt Nam vốn là một dân tộc đoàn kết, đùm bọc yêu thương lẫn nhau. tại sao lại có chuyện này xảy ra trong cộng đồng người việt nam cơ chứ? Chúng ta cần phải ghi nhớ và phát huy truyền thống dân tộc, tránh bị tha hóa, biến chất bởi xã hội xung quanh

    Trả lờiXóa
  5. Người nước nào cũng có những người phẩm chất tốt đẹp và có người tha hóa về phẩm chất đạo đức, việc kì thị người Việt là cách nhìn thiếu khách quan. Cộng đồng người Việt cần có sự đoàn kết, thống nhất để tạo nên sức mạnh phát triển đất nước.

    Trả lờiXóa
  6. Cần lên án trước những hành động những thái độ phục vụ thái độ kỳ thị người Việt kiểu đó khong thể để tình trang đó tiếp diễn được và cần giáo dục lớp trẻ cẩn thận từ trong trứng không thể để tình trạng anh em cùng một dân tộc mà biệt giàu nghèo không ton trọng nhau có thái độ không tốt với nhau và có vẻ gì đó còn coi thường nhau đây đúng là một điều đáng buồn. So Sad.

    Trả lờiXóa
  7. Đúng là cần xem xét lại bản thân cũng như xã hội một bộ phận sống ích kỷ vì bản thân và chưa thực sự đoàn kết vì cộng đồng vì xã hội có ai trong chúng ta dám hùng hổ tuyên bố rằng mình vì cộng đồng mình không ích kỷ không tôi dám chắc là không ai dam rồi. Chúng ta hãy nhìn lại mình nhìn lại xã hội và hãy sống tốt đừng để những truyền thống tốt đẹp của dân tộc bị phai nhạt dần bị hòa tan và mất đi.

    Trả lờiXóa
  8. Xin nói thật chuyện người việt kỳ thị người việt tuy tôi chưa được chứng kiến, nhưng tôi cũng đọc nhiều, nghe nhiều. Nhưng chúng ta phải nhìn nhận thẳng vào thực tế đó là những tính xấu của người việt mình, không phải bao biện cả vú lấp miệng em làm cái éo gì hết cả. Có sai thì phải sửa,phải sửa ngay từ những hành động, những cử chỉ đơn giản đó đi thì mới khỏi mất mặt người việt, để tây nó khỏi đánh giá, khinh thường người việt, Và đừng để ngay người việt cũng khinh người việt mình.

    Trả lờiXóa
  9. Người nước ngoài kỳ thị người việt nam do những tính xấu của người việt nam thì tôi đã nghe nhiều, còn chuyện chính người việt kỳ thị người việt thì quả là một chuyện đau lòng, đôi khi những thói quen của người việt đã trở thành những điểm yếu, những điểm để người ta đánh giá cả một dân tộc. Hi vọng chúng ta nhận thức, sửa chữa kịp thời để người nước ngoài thay đổi cách nhìn với việt nam

    Trả lờiXóa
  10. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  11. Người với người sống để yêu nhau cơ mà. Tại sao lại có những con người lại vô cảm đến như vậy, đến cả đồng bào mình cùng chung nguồn cội quê hương mà lại đi kỳ thị nhau. Thử hỏi có nước nào như vậy không chứ? Người trong nhà biết với nhau còn đỡ đằng này để người ngoài biết thì đúng là mặt mo!

    Trả lờiXóa
  12. trong thời đại hội nhập thì phải thừa nhận rất nhiều người Việt Nam cần phải học lại văn hóa giao tiếp, không chỉ là biểu hiện kì thị. mình đã gặp phải trường hợp, khi đi du lịch, khi đi qua hàng quán, họ mời vào, mình ko muốn vào,bỏ đi vậy là họ chửi @@ chả hiểu họ nghĩ gì mà lại làm thế nữa

    Trả lờiXóa
  13. Thật đáng buồn cho một bộ phận những con người Việt Nam lại có cái ý nghĩ này trong tư tưởng. Con người quý trọng nhất là tình cảm, đặc biệt là những người chung nguồn cội thì càng phải biết thương yêu quý trọng lấy nhau ấy vậy mà lại hành xử như thế này thì khác gì con vật

    Trả lờiXóa
  14. Ông cha ta đã dạy rồi "Bầu ơi thương lấy bí cùng tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn". Chúng ta dù có đi đâu, thay tên đổi họ thì dòng máu chảy trong người vẫn là người Việt Nam chính cống!Hãy sống sao cho không phải hổ thẹn với những gì mà cha ông ta đã giành giật lại cho chúng ta, biết yêu thương đùm bọc lấy nhau!

    Trả lờiXóa
  15. Người việt ta có câu, mà nó cũng trở thành truyền thống, là nét đep văn hóa của con người việt nam đó là :
    Lá lành đùm lá rách
    Lá rách ít đùm lá rách nhiều
    Lá rách nhiều đùm lá rách tả tơi.
    thế mà ngày nay lại được nghe những câu chuyện ngời việt kỳ thị người việt thật thấy đau lòng làm sao, chả lẽ những truyền thống quý báu đó đang dần mất đi.

    Trả lờiXóa
  16. Bản thân tôi nghĩ rằng, phải chăng chính đồng loại của chúng ta chỉ vì cái lợi nhỏ trước mắt mà quyên di nghĩa tình đồng bào đồng chí. Hạnh phúc ngày hôm nay tôi và các bạn đang dược thụ hưởng được xây bằng bao nhiêu xương máu của ông, cha chúng ta, những người vì nghĩa mà quên thân mình. Nếu lịch sử có thể quay lai, ai cũng có ý nghĩ thiển cận như ông chủ nhà hàng trên liệu rằng chúng ta có quyền tự do bình đẳng như ngày hôm nay? Tôi tha thiết đề nghị các ngành chức năng của tỉnh xem xét, xử lý nghiêm nhà hàng này”.

    Trả lờiXóa
  17. việc làm kì thị người Việt mà lại là người Việt. Đất nước chúng ta có truyền thống đoàn kết giúp nhau vượt qua mọi khó khăn gian khổ chắc hẳn các nước trên thế giới đều biết về chuyện này. Nhưng giờ thì sự đoàn kết đó đã có chút thay đổi vì cuộc sống hiện tại đã làm thay đổi nhiều thứ việc sống nhanh chạy theo đồng tiền mà quên hết mọi thứ. Việc chúng ta cần làm là phải đoàn kết lại không đê cho những kẻ khác ức hiếp người dân ta có thế mới có thể vượt qua mọi khó khăn du việc đó có lớn tới đâu

    Trả lờiXóa
  18. không hiểu công ty này có lý do gì mà lại có chính sách như vậy, sợ người việt không có tiền ư, nhầm rồi, tất nhiên xã hội có những người nghèo nhưng trong xã hội việt nam hiện nay có rất nhiều người có tiềm lực kinh tế ,vì vậy đó không phải là lý do, vậy lý do ở đây là gì? thật khó hiểu quá

    Trả lờiXóa
  19. cần phải tìm hiểu rõ nguyên nhân của việc này, chẳng may đó là thông tin không chính xác thì sao, như vậy thì thiệt thòi cho doanh nghiệp đó quá, còn nếu đó là sự thật thì cần phải có những biện pháp chấn chỉ ngay, tình trạng đó là không thể chấp nhận được

    Trả lờiXóa
  20. đau lòng quá chứ còn gì nữa, nước việt nam, dân tộc việt nam luôn có truyền thống, tinh thần đoàn kết dân tộc, tinh thần yêu nước tương thân tương ái, đùm bọc lẫn nhau, vậy mà mới có vài năm hội nhập đã xảy ra tình trạng thê này rồi,

    Trả lờiXóa
  21. việc làm của doanh nghiệp này thật đáng lên án, kinh doanh gì thì kinh doanh, vẫn biết kinh doanh là phải quan tâm tới lợi nhuận của công ty, tuy nhiên để phục vụ cho lợi nhuận của công ty mà làm những việc có ảnh hưởng tiêu cực trong xã hội và tạo ra tiền lệ rất xấu trong xã hội

    Trả lờiXóa
  22. đây không phải là sai lầm của một cá nhân được, rất nghi ngờ có sự giật dây của một thế lực ngầm nào đó ở đây, bởi vì trong điều kiện bình thường thì không ai cần phải làm thế cả, các cơ quan có chức năng cần vào cuộc để làm rõ vấn đề này

    Trả lờiXóa
  23. những hành động như thế này của doanh nghiệp này chính là những hành động tự bắn vào chân mình, tự triệt con đường kinh doanh phát triển của công ty, bới nếu không có chính sách tốt với khách hàng người việt nam trên lãnh thổ việt nam thì sẽ không thể phát triển được, đó là điều chắc chắn

    Trả lờiXóa
  24. thực tế mà nói đó là hành động kỳ thị người việt thì liệu có khách quan hay không, thực tế thì một số cơ sở kinh doanh ở việt nam hiện nay vãn có một số quy định hạn chế người việt, có thể đó là do lĩnh vực kinh doanh đặc thù của doanh nghiệp chứ chẳng phải là kỳ thị gì cả

    Trả lờiXóa
  25. tại sao trong một xã hội tiến bộ và phát triển như hiện nay lại có nảy sinh một vấn đề như vậy được chứ, là người việt nam kinh doanh thì ngoài vấn đề kinh doanh của cá nhân thì cũng phải có tinh thần dân tộc nữa chứ, làm thế sao được

    Trả lờiXóa
  26. nếu có thể hãy đóng của công ty này, vì sao ư, nếu công ty nào cũng có chính sách như vậy, không phục vụ khách hàng người việt ngay chính tại đất nước việt nam thì xã hội có mà loạn à, vì vậy nếu có thể hãy cho công ty này ngừng hoạt động

    Trả lờiXóa
  27. tất cả nhân dân trên thế giới đều tôn trọng nhân dân việt nam chứ đừng nghĩ tới chuyện họ kỳ thị người việt ,vậy mà những đồng bào người việt lại có hành động kỳ thị người việt như vậy , càng đau lòng hơn khi nó diễn ra ngay tại đất nước việt nam này

    Trả lờiXóa