TIN TỨC

VỤ ANH VƯƠN VÀ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI BÀN CÃI

Vụ anh Vươn đã tốn không ít giấy mực, bản án cũng đã được tuyên, các bị cáo đã được hưởng nhiều lượng khoan hồng của pháp luật. Nhưng chắc chắn vụ án này sẽ còn bị nhiều kẻ cày xới vì những ý đồ chính trị khác nhau. Có những điều cần phải khẳng định với nhau cho rõ:

1. Pháp luật bảo vệ lẽ phải, do đó đi ngược lại lẽ phải là trái luật, những người không hiểu pháp luật thì cũng hiểu được điều này nếu là con người đúng nghĩa (có nhận thức).
Súng hoa cải bắn thẳng ở cự ly gần và kíp nổ cài dưới bình gas phải nhận thức được sẽ gây ảnh hưởng tới sức khỏe, tính mạng của người khác.

2. Anh Vươn và người thân bị kích động vì quyết định sai trái của chính quyền mà phạm tội thì cũng không thể vì thế được miễn trách nhiệm hình sự, điều đó chỉ có thể được coi là tình tiết giảm nhẹ mà thôi.

3. Hình phạt dành cho anh Vươn và người thân đều dưới mức định khung hình phạt là hợp lý, do Tòa đã vận dụng nhiều tình tiết giảm nhẹ, bản thân các bị cáo cũng đã nhận thức rõ hành vi của mình là nguy hiểm đối với xã hội, hơn nữa các bị hại đều đề nghị giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo.

4. Khi phiên tòa xét xử anh Vươn và người thân diễn ra, bên ngoài có rất nhiều người tụ tập, trong số đó có những con người có bề dày thành tích chống đối, vi phạm pháp luật như: Phạm Hồng Sơn, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Hoàng Vy… Những người này không phải rỗi hơi, thừa sức hay quan tâm tới số phận các bị cáo, bởi lẽ thông tin về vụ án đã quá rõ ràng trên mọi phương tiện truyền thông, điều đó chỉ có lợi cho các bị cáo, cần gì họ phải kêu gào. Họ có mặt ở ngoài phiên tòa mục đích là gây ra cảnh tụ tập, la hét om sòm để được chụp hình gửi ra nước ngoài cho một số tổ chức, cá nhân chống lại Việt Nam sử dụng và nhận những đồng tiền bạc lẻ bẩn thỉu.

Phạm Hồng Sơn đưa tin xuyên tạc cho BBC, RFA, VOA?

Ai còn lạ gì ông Sơn, kẻ đã dám cung cấp thông tin cho nước ngoài sử dụng chống lại nhà nước Việt Nam, mới được ra tù lại quen đường cũ. Pháp luật chỉ khoan hồng với những người biết sửa chữa thôi, ông hãy nhớ lấy!

Trần Công Trọng