Tiếng nói trẻ blog
Searching...

QUAN ĐIỂM “ĐA NGUYÊN” CẦN HAY KHÔNG CẦN

Đăng lúc: Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013
Hãy like nếu bài viết có ích →


Văn Nam
Lấy vấn đề xửa đổi hiến pháp mà không ít người có quan điểm là xóa bỏ điều 4 hiến pháp là giúp phát triển đất nước, đòi đa nguyên đa đảng đối lập nó giúp cho đất nước phát triển giàu mạnh them, nhân dân có cuộc sống ấm no hạnh phúc, nhà nhà có cơm no áo mặc. nhưng thực ra thực ra là quan điểm sai trái đó đều do các đối tượng bất mãn với chế độ, các thế lực thù địch trong và ngoài nước, nhất là các tổ chức phản động lưu  vong chống phá nước ta một cách nhiệt tình. Chúng dùng mọi biện pháp thủ đoạn, bằng bất kì giá nào cũng phải lật đổ chế độ xã hội chu nghĩa ở nước ta, phương phá thù đoạn như tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chế độ, chính sách của nhà nước, trên internet qua các phương tiện truyền thông đại chúng tấn công vào quan điểm tư tưởng của nhân dân và nhất là tư tưởng của các nhà lãnh đạo cấp cao của nhà nước… Đa nguyên đa đảng làm cho đất nước ta hỗn loạn đây là mục tiêu cơ bản của cái gọi là “diễn biến hòa bình” và “bạo loạn lật đổ”. Chúng phủ nhận sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng và nhà nước, coi sự lãnh đạo đó là độc tài, chúng coi đảng lãnh đạo nhân dân nhưng thực chất là một tập “đoàn chính trị”. Trong bối cảnh hiện nay chúng khoét sâu vào mặt xấu của kinh tế thị trường và sự thiếu xót của các cấp lãnh đạo. nhưng họ có hiểu hết được niềm tự hào của dân tộc khi đất nước đã hoàn toàn độc lập, được tự do phát triển mà không phụ thuộc vào đất nước nào, không bị tác động làm sai lệch hướng phát triển xã hội chủ nghĩa. Đất nước Việt Nam sạch bóng quân thù nhưng nhìn vào các nước tư bản hiện nay như Nhật Bản, Hàn Quôc và các đồng minh thân cận của Mỹ thì các nước đó giống như sân sau của Mỹ chịu sự chi phối của Mỹ. Mỹ bảo gì thì làm vậy và tuân theo sự chỉ đạo của Mỹ, nhân dân trong nước phải sống chung với nước ngoài, lãnh thổ của mình thì làm căn cứ quân sự của Mỹ với cái lí do là bảo vệ đồng minh, nhân dân  mất dần bản sắc dân tộc  khi giới trẻ không còn hiểu nguồn gốc của mình, không nắm được sự hy sinh của cha ông để bảo vệ lãnh thổ. Nhưng với Việt Nam thì nhân dân dưới sự chì đạo dẫn dắt của tư tưởng Hồ Chí Minh và ánh sáng của Chủ Nghĩa Mác Lê Nin là lực lượng đại diện cho giai cấp công nhân hiện đại thì nó lại khác, nhân dân tuy chưa được sống âm no hạnh phúc nhưng chúng ta có quyền tự hào vì được sống với hòa bình và nền chính trị ổn định trong đo đặc biệt chúng ta đã tổ chức thành công các hội nghị lớn thế giới mà không phải lo sợ trước khủng bố. nhìn vào thành quả mười năm gần đây nước ta đã có nhiều bước phát trển to lớn về chính trị kinh tế và văn hóa, đời sống của nhân dân được cải thiện điều đó là nhờ sự lãnh đạo và dẫn dắt của Đảng điều đó được thể chế hóa vào điều 4 hiến pháp nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, sự lãnh đạo của Đảng đối với nhà nước và xã hội là vấn đề mang tính giai cấp phù hợp vối quy luật khách quan, thông qua việc ghi nhận vai trò lãnh đạo của Đảng mà uy tín của Đảng được nâng cao không chỉ với nhân dân trong nước mà cả với nhân dân thế giới không chỉ với chính đảng của giai cấp tự sản mà cả với các đảng cộng sảng anh em. Mà nhất là trong khi các đảng anh em đang trong giai đoạn thoái trào. Việc ghi nhận vai trò lanh đạo của Đảng vào điều 4 hiến pháp là sự thể chế hóa, vai trò lãnh đạo của Đảng trở thành nguyên tắc hiến định cơ bản xuyên suốt quá trình hoạt động tổ chức của bộ máy nhà nước.
Đảng lãnh đạo nhà nước trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội: Đảng đề ra đương lối chủ trương chính sách lớn định hướng cho việc xây dựng và bảo vệ tổ quốc, lãnh đạo nhà nước thể chế hóa thành những quy phạm pháp luật có tính cưỡng chế. Đảng định hướng cho tổ chức hoạt động bộ máy nhà nước. Đảng lãnh đạo về công tác tuyển chọn cán bộ giới thiệu những con người có tài vào những vị trí quan trọng, Đảng lãnh đạo bằng công tác kiểm tra và giám sát việc chấp hành và tổ chức thực hiện đường lối, chính  sách, nghị quyết của Đảng  đối với các đảng viên, tổ chức đảng. Đảng thực hiện vai trò lãnh đạo của mình  đối với nhà nước và xã hội bằng phương pháp dân chủ, bằng quyết định của tập thể và trách nhiệm cá nhân, dân chủ đi đôi với tập trung, trung phát huy trên cơ sở phát huy dân chủ.
Các thế lực thù địch luôn kích động “đa nguyên đa đảng” “đa đảng đối lập” hòng nhằm kích động tư tưởng dân chủ vô chính phủ loại bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với sự nghiệp cách mạng của nước ta,
Đa nguyên đa đảng không phải là chế độ chính trị xã hội chủ nghĩa đa nguyên chính trị thực chất là một khuynh hướng xã hội triết học, tuyệt đối hóa sự đa dạng đối kháng của các nhóm, các đảng đối lập, tổ chức xã hội đối lập. giai cấp tự sản còn gọi là giai cấp tiến bộ trong dấu tranh chống độc quyền bảo về sự đa dạng và quyền lợi của các tổ chức xã hội phát triển sự. Khi xuất hiện các tổ chức độc quyền đa nguyên chính trị mất dần ý nghĩa ban đầu trở thành thủ đoạn để điều chỉnh lợi ích trên nguyên tắc cạnh tranh giữa các nhóm các nhóm. Tổ chức độc quyền có lực lượng ngang bằng nhau là bình phong dân chủ che đậy sự bất công bình đẳng trong xã hôi tư bản. Khi chủ nghĩa xã hội xuất hiện, đa nguyên chính trị trở thành công cụ tư tưởng để giai cấp tư sản chống các nhà nước xã hội chủ nghĩa, phong trào công nhân và các trào lưu tiến bộ trên thế giới bằng việc đòi mở rộng quyền tự do dân chủ vô chính phủ, chống nguyên tắc tập trung dân chủ, đòi thực hiện chế độ đa đảng, nhằm vô hiệu hóa và từng bước đẩy Đảng Cộng sản khỏi vị trí lãnh đạo xã hội, đòi xây dựng nhà nước pháp quyền tư sản - bề ngoài đại diện cho lợi ích của tất cả các nhóm, đảng phái đối lập, nhưng thực chất đại diện cho lợi ích của giai cấp tư sản. Đa nguên đa đảng không đảm bảo được dân chủ đích thực mà bản chất của dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân Muốn thực hiện được nó thì trước tiên người lao động phải xây dựng nên một chính đảng cùng một chính phủ duy nhất đại diện cho quyền lực của mình Với một chế độ xã hội, thì hoặc quyền lực thuộc về giai cấp bóc lột hoặc thuộc về giai cấp bị bóc lột mà thôi. Lịch sử cách mạng Việt Nam thời kháng chiến chống thực dân, đế quốc đã xuất hiện và phủ định đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập như một tất yếu tự nhiên. Năm 1945, Đảng Cộng sản Đông Dương lãnh đạo toàn dân tộc đứng lên khởi nghĩa, giành chính quyền, thiết lập nên Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đặt quyền lợi của quốc gia, dân tộc lên trên hết nên trong những ngày đầu gìn giữ chính quyền và nền độc lập dân tộc, Đảng ta đã tự tuyên bố giải tán và Chính phủ do Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng đầu đã mở rộng thành phần cho mọi tổ chức, chính đảng cùng tham gia lãnh đạo đất nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã rất suốt sáng khi không thâu tóm quyền lực mà chia đều cho các tổ chức khác để cùng chung tay chống quân thù. Đảng do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo đã đấu tranh, đánh tan các tổ chức phản động, loại bỏ những quan điểm đường lối đi ngược lại với lợi ích dân tộc. Sau 1954, Đảng ta cũng chủ trương tổng tuyển cử tự do, thành lập chính phủ liên hiệp, thống nhất nước nhà, nhưng chính chính quyền Ngô Đình Diệm đã bác bỏ và phủ nhận thể chế đa nguyên đó. Mặt khác thế lực phong, được sự tiếp sức của đế quốc Mỹ, các kiến và phản động ở miền Nam cũng đã từng lập nên một chính thể đa nguyên với sự tham gia của nhiều đảng phái. Nhưng mục đích chính trị của các đảng phái đó lại chống lại nền độc lập dân tộc và quyền lợi của nhân dân lao động, nên nhân dân cả nước ta đã đứng lên lật đổ thể chế chính trị đó, thiết lập nên nền chính trị nhất nguyên và lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam là người đại diện duy nhất cho quyền lợi của nhân dân lao động và cả dân tộc. Tính tất yếu của quá trình lịch sử tự nhiên đó đã và đang được nhân dân ta khẳng định trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa ngày nay. Đảng Cộng sản Việt Nam - một chính đảng duy nhất lãnh đạo cách mạng Việt Nam đã và đang không ngừng xây dựng và phát huy đầy đủ quyền làm chủ của nhân dân trên thực tế trong nền chính trị nhất nguyên. Nền chính trị nhất nguyên ở nước ta là do nhân dân vì nhân dân, ta lựa chọn từ chính những trải nghiệm trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc và sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự nghiệp cách mạng ở nước ta đã đem lại những quyền cơ bản nhất cho quốc gia, dân tộc và toàn thể nhân dân lao động . Đó là độc lập, tự do cho dân tộc; là quyền tự quyết dân tộc, quyền bình đẳng với mọi quốc gia khác trong việc lựa chọn con đường phát triển đi lên của mình; là quyền tự do lập hiến và lập pháp, lựa chọn và xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân; là quyền bình đẳng giữa các dân tộc, giữa các thành phần kinh tế; quyền tự do làm giàu theo pháp luật, phát huy dân chủ gắn liền với giữ vững kỷ cương xã hội; là sự phát triển trong đa dạng các sắc màu văn hóa dân tộc; là sự tiến bộ trong giáo dục, văn hóa, xã hội, khoa học và công nghệ nhằm mục tiêu vì sự tiến bộ và phát triển toàn diện con người… Những thành tựu không thể phủ nhận của nền chính trị nhất nguyên đó đã khẳng định và ngày càng củng cố vững chắc hơn vai trò lãnh đạo của Đảng đối với sự nghiệp cách mạng của dân tộc.


Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY