Tiếng nói trẻ blog
Searching...

Thư gửi người bạn đang thất tình!

Đăng lúc: Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013
Hãy like nếu bài viết có ích →


Sen Hong                                                                       
Bạn đang khóc đấy à? Đừng chối!Nếu giờ đây đang ngồi trước mặt bạn, mình có thể nhìn thấy những giọt nước mắt to tròn đang chực chờ ở khóe mi, những giọt nước mắt ấy sẽ tuôn ra thành dòng, chảy mãi không ngừng. Những giọt nước mắt ấy ướt cả trái tim bạn, đẫm cả tâm hồn bạn. Chúng làm cho đầu mũi của bạn cay xè ra kia kìa.
Nhưng mình biết thế nào bạn cũng sẽ chối. Cô bạn gái ngang ngạnh và kiên trì của mình, cô bạn gái đã từng tuyên bố “Đàn ông chẳng là cái đinh gì cả”. Ngồi viết những dòng này mà mình vẫn nhớ hình ảnh của bạn, mỗi buổi sang sớm bạn bước vào sân trường đại học, đầu ngẩng cao, mắt chẳng dừng lại ở cái bóng nam giới nào đang lượn lờ xung quanh bạn. Lúc ấy, trong nhóm con gái tụi mình, bạn cứ như Một nữ anh hùng vậy! Một nữ anh hùng thời đại, không làm những việc ghe gớm như tải đạn hay bắn tên, nhưng tự tin và độc lập kinh khủng. Một nữ anh hùng có thể làm người ta tin khi tuyên bố “Không có đàn ông, phụ nữ chúng mình vẫn có hạnh phúc”.
Thế mà bây giờ bạn lại khóc! Hèn quá. Tệ hơn khóc, bạn còn làm cho người xung quanh cảm nhận được sự đau đớn kinh khủng mà bạn đang phải gánh chịu. Điều đáng nói là cái sự đau đớn ấy lại mang tên đàn ông. Bạn phủ định lại những gì mà mình đã thể hiện trước đây rồi đấy nhé.
Nhưng bạn ơi!
Mình chẳng trách bạn đâu. Thật đấy! Nếu như trước đây, bạn giống nữ anh hùng và điều đó khiến mình ngưỡng mộ bạn, thì giờ đây, trong điệu bộ của một kẻ thất tình, mình lại thấy bạn đáng yêu hơn, sự đáng yêu gần gũi. Ôi! Nữ anh hùng khii trúng mũi tên của thần tình yêu thì cũng ủy mị vật vã như người thường thôi.
Và thật khủng khiếp chưa kìa, tim mình như nhói lên khi thấy bạn nhìn lên trên kệ sách. Nơi ấy có một con dao nhỏ, nhưng lưỡi dao sáng choang và bén ngót. Ngày trước, chính mình đã tặng con dao ấy cho bạn khi hai đứa đi nhà sách. Bạn dùng nó để rọc sách vì bạn vốn dĩ là một người rất thích đọc tiểu thuyết. Giờ đây, bạn đang nhìn con dao ấy, nhưng không nhớ đến sách hay những câu chuyện diễm lệ trong tiểu thuyết, mà mình biết, bạn đang nghĩ đến cái cảm giác khi lưỡi dao bén ngót ấy ấn vào mạch máu nơi cổ tay. Có lẽ là cảm giác đau, nhưng cũng không đau bằng nỗi đau thất tình đang giày vò bạn. Máu sẽ chảy ra, bạn sẽ mê dần đi và tất cả sẽ chấm dứt…
Rồi bạn lại vớ lấy lọ thuốc ngủ. Những ngày này, bạn vẫn xem nó như bầu bạn. Những đêm thức trắng hành hạ bạn khiến mắt bạn thâm quầng, người bạn mệt mỏi. Nhưng hôm nay, cái cử chỉ vớ vẩn lấy lọ thuốc ngủ của bạn có cái gì đó thật đáng sợ. Rồi bạn thất vọng khi số thuốc trong ấy chẳng còn bao nhiêu, chẳng đủ cho bạn vốc cả ngụm cho vào miệng để đi vào giấc ngủ thiên thu…
Có đáng không bạn?
Mình biết, câu hỏi này là thừa. Khi đã yêu, tất cả đều xứng đáng, con ếch cũng đáng, gã trăng hoa hay tên lừa đảo cũng đáng. Nhưng mình muốn nói đến một chuyện khác! Liệu có đáng không nếu chỉ vài giờ nữa thôi, bạn nằm thẳng cẳng trên tấm ga giường trắng toát là lạng lẽo nơi bệnh viện, còn gã kia thì vẫn tung tăng với người tình mới của hắn. Chúng sẽ vui vẻ, sẽ trao cho nhau những âu yếm ngọt ngào. Cái tin bạn tự tử có thể sẽ đến với chúng, nhưng chúng có vì thế mà chia tay nhau hay cảm thấy ân hận không? Nếu có, chỉ là một thoàng chốc. Vì vậy, bạn có cảm thấy đáng không?
Khi bước vào tình yêu với gã thanh niên ấy, mình biết bạn là đang bước vào mọt mê cung ma quỷ. Bạn sống trong cảm giác bay bổng ngọt ngào mà gã thanh niên đó mang lại. Bạn bay bổng đến nỗi khi rời khỏi hẳn  mặt đất và gần như mất trọng lượng. Thế rồi đột nhiên gã ta ra đi, mê cung biến mất, bạn rơi bịch xuống đất và đau khổ, tiếc nhớ cái cảm giác bay bổng ngọt ngào xưa. Sự tiếc nuối ấy sâu sắc đến độ gần như không chịu nổi.
Nhưng hãy tỉnh lại đi bạn! Mặt đất đang đỡ bạn một cách chắc chắn, mê cung cũng đã tiêu tan. Nhìn xung quanh mà xem, ba mẹ bạn yêu thương bạn biết chừng nào. Các chị em bạn vẫn coi bạn như niềm tự hào của họ. Còn mình nữa, mình cũng thương bạn biết bao.
Hãy vào trong nhà vệ sinh lau khô dòng nước mắt và mỉm cười. Hãy thoa một chút son môi, mặc chiếc áo đẹp và xuống phố. Hãy hất chiếc cằm bướng bỉnh lên rồi nói với mình “Đàn ông chẳng có nghĩa gì cả”. Mình không tin rằng như thế, nhưng mình sẽ làm ra vẻ tin, mình sẽ ủng hộ bạn. Được chứ?
          
Rồi bạn sẽ thấy, cái khoảnh khắc kinh khủng này sẽ lùi vào dĩ vãng. Tương lai sẽ còn mở ra chào đón những điều đẹp đẽ hơn nhiều. Và biết đâu trên con đường tương lai, một anh chàng tuyệt vời đang chờ bạn?
Yêu mến bạn nhiều, bạn của tôi…




Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY