Tiếng nói trẻ blog
Searching...

TRẬN CHIẾN CỔNG TRỜI

Đăng lúc: Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013
Hãy like nếu bài viết có ích →


Smith Peter
"Vinh danh những người lính Mèo dũng cảm. Tiếc thay.."
Trên phố Tráng Kim, quân Nhật bắt đầu thu dọn lều trại. Cả bộ phận kị binh lẫn bộ binh chuẩn bị lên đường tiến quân về phía Cổng Trời.
Tên chỉ huy ngực đeo ống nhòm, ngang hôm đeo khẩu súng ngắn nhỏ, phi ngựa vượt lên, mặt dương dương tự đắc. Nhưng kì thực, đội quân này rất thiện chiến. Chỉ cần một trung đội, chúng đã chiếm Lạng Sơn, Đồng Mô. Một đại đội đã đủ sức đè bẹp quân Pháp ở Hải Phòng. Vó ngựa chúng từng giày xéo khắp miền Cochinchina này.
Bởi thế, dù hành quân đến một nơi xa lạ, hắn vẫn tin chắc rằng sẽ chiến thắng dễ dàng.
Nhưng càng tiến quân, nỗi mệt nhọc nơi chúng càng gia tăng. Lối đi hẹp, quá dốc, làm cho những con ngựa Cao Ly mệt nhoài. Vách đá dựng đứng làm cho đôi chân chúng đau mỏi. Cánh nắng như rang của miền sơn nguyên cộng với những trận mưa đột ngột đổ ào. Quân Nhật cảm giác như không còn sức sống.
Lên đến gốc đa, đội quân vô hồn ấy dừng lại. Lúc này, chúng thấy khát cháy cổ. Tên chỉ huy trèo lên chĩa ống nhòm về phiá Cổng Trời quan sát.
Tổng tư lệnh quân đội Mèo là tướng Mã Học Văn. Ông đang cùng con trai nằm bên bàn đèn hút thuốc thì trợ lý Vàng Chỉn Cáo vào báo:
- Thưa tướng quân, giặc đã đến rồi!
Tuyệt đối tin tưởng ở sức mình, Văn mỉm cười:
- Biết rồi!
Ông trèo lên lô cốt, hướng ống nhòm về địch. Trước mặt, binh đoàn Nhật đang di chuyển nặng nề. Những tên lính Nhật tay lăm lăm súng, cố trèo lên. Nhiều tên chân đã khập khiễng.
Chờ chúng lọt vào thế trận, Văn mới dõng dạc ra lệnh:
- Dàn đá!
Một phát súng hiệu nổ giòn. Tự dưng, những tảng đá to từ trên đỉnh dốc lao thẳng vào quân Nhật. Bụi cuốn mù mịt. Đất rung chuyển. Quân Nhật trúng mai phục bất ngờ, không kịp trở tay. Toàn bộ toán quân đi đầu bị tiêu diệt.
Trận đầu, người Mèo đã giành thắng lợi vẻ vang như thế.
Sau khi cho những tốp quân nhỏ đi dò đường, biết địch đã hết đá lăn, quân Nhật ồ ạt tấn công.
Mã Chính Minh, con trai Mã Học Văn ra cửa thành chỉ huy lính Mèo chiến đấu.
Trên các lỗ châu mai, hai khẩu liên thanh bắc chéo cánh sẻ, súng trường, súng săn và cả súng kíp chĩa ra tua tua như lông nhím. Lính Mèo uống rượu bằng bát, mặt đỏ gay, chửi rủa bọn giặc lùn. Đó là thói quen của người Mèo- sinh ra và lớn lên trong men rượu.
Một thầy cúng được đưa đến, gieo quẻ, cầm lên xem và nói với Minh:
- Thưa tráng sĩ, quân ta lại sẽ thắng.
Lời tiên đoán của thầy cúng làm tinh thần lính Mèo tăng lên. Họ hừng hực khí thế chống Nhật.
Quân Nhật vẫn tiến. Một tiếng tù và nổi lên. Hệ thống súng đồng loạt nổ rầm trời. Lửa loé. Khói bay mù mịt. Quân Nhật chết lăn xuống vực như sung rụng.
Sau hai đợt tấn công, không chiếm được Cổng Trời, quân Nhật buộc phải rút quân. Thực tế, chúng không thể khuất phục người Mèo bằng vũ lực.
Người Mèo anh hùng vui say trong chiến thắng. Tiếc là họ không đủ tỉnh táo, nên đã thua trong một trận chiến khác- một cuộc đấu đá nội bộ, đầy bẩn thỉu và tang thương!



Bài viết liên quan

- Liên kết quảng cáo -
QUANG CAO O DAY