TIN TỨC

Ngôn ngữ teen thời a còng



603286658_nnt4Phải nói rằng thế hệ trẻ của đất nước ta càng ngày càng “giỏi”. Họ “sáng tạo trên từng xen-ti-met”, “sáng tạo không ngừng nghỉ” trên mọi lĩnh vực, mọi góc độ. Trong số đó phải kể tới Ngôn ngữ – thứ dễ sáng tạo và được đón nhận, áp dụng rộng rãi nhất!
Hôm qua tôi nhận được một tin nhắn từ một số lạ, tôi cầm điện thoại lên, lại đặt xuống, lại cầm lên… Mắt tôi dán vào cái màn hình. Người ngoài không biết lại tưởng tôi đang muốn “nuốt từng con chữ” trong cái tin nhắn kia, và chắc chắn đó là một tin nhắn rất quan trọng với tôi – của người yêu chẳng hạn! (Thực tế đau lòng là tôi đang là thành viên kỳ cựu của hội FA).
Chính xác thì đang cố dịch cho ra nghĩa của cái tin nhắn lạ lùng đó:
“Ck dj hok zja ckua? Vk doj punq wa ak. Maj ckanq dk mum mum”
Tôi cũng là “đời đầu” của thế hệ 9x, cũng được “tham khảo” qua các loại ký tự, mật mã kiểu xì-tin của mấy “đời sau” rồi. Nhưng quả thực lần này, tôi thấy việc hiểu được cái tin nhắn lạ lùng kia quả là nan giải.
Tự nhiên thấy ức chế lạ! Bạn bè tôi chẳng có ai nhắn như vậy, tôi nghĩ chắc họ nhắn nhầm. Tôi nhắn lại: “Xin loi ban, ban noi gi toi khong hieu. Hinh nhu ban nham may roi.” Sau đó là 1 tin nhắn nữa với những ký tự nhảy múa được gửi tới. Tôi không còn bỏ công mày mò, vật lộn để hiểu nó nữa mà mặc kệ nó.
Hôm sau, với sự giúp đỡ nhiệt tình của em gái người bạn, sinh năm 1995, tôi đã hiểu được chính xác nội dung của tin nhắn kia: “ Chồng về chưa? Vợ đói bụng quá à. Mãi chưa được măm măm.” (là “ăn cơm”, thưa các bạn!)
Dạo qua một vòng Facebook, Blog, Ola… tôi cũng phát sốt với những status, comment, những dòng nhật ký online được viết theo kiểu mật mã như trên. Lại còn có những blogger, facebook-er “cố tình” viết sai chính tả theo kiểu: “con tró ” hoặc “chài ơi, nàm seo mà trán we’ tke’ lày…” (Trời ơi, làm sao mà chán quá thế này..”)
Để ý và tinh mắt hơn một chút, tôi đã “theo kịp thời đại” với một cơ số nguyên tắc viết tắt của các bạn trẻ, điển hình như: tkeng pan -> thằng bạn; hum wa -> hôm qua; pun kuoi wa -> buồn cười quá; danq lzj zo -> đang làm gì vậy? tau bit oy -> tao biết rồi; kju kju -> cảm ơn (chắc “lái” từ thank you?) v..v…
Giải thích cho kiểu viết trên, một số bạn trẻ nói rằng “viết như vậy cho nhanh, đỡ tốn ký tự trong tin nhắn.” Một số khác thì cho rằng phải viết như vậy mới “xì tin”, mới “Víp”. (Trong khi đó, với tôi, trong một số trường hợp VIP lại là… very impolite person )
Tôi không hiểu là viết như vậy, các bạn trẻ tiết kiệm được mấy giây, hạn chế được bao nhiêu ký tự và “bớt” được bao nhiêu phí gửi tin nhắn của các nhà mạng. Tôi chỉ biết rằng bản thân tôi khi đọc những dòng chữ như biết nhảy múa kia, tôi thấy khó chịu và bực mình vô cùng!
Vừa rồi nói chuyện với một thầy giáo, tôi mới biết, đâu chỉ có tôi “bị” khó chịu bởi kiểu viết kia. Thầy kể mấy lần nhận được email của sinh viên, nội dung cụt ngủn với ý muốn xin phép nghỉ học, cuối mail còn để “kju kju tkay naz”. Thầy cười bảo rằng hôm đó lên lớp, thầy điểm danh đầu giờ một lần, cuối giờ một lần nữa và “không tha cho đứa nào với bất cứ lý do gì, kể cả đã gửi mail xin phép.” Cũng ngay hôm đó, thầy “chỉ thị”: Email gửi thầy không được viết bằng ngôn ngữ teen!
Xung quanh chuyện ngôn ngữ teen, tôi còn được nghe kể trường hợp em T. Hà, học sinh lớp 10A5, trường THPT Triệu Thái (Lập Thạch, Vĩnh Phúc) bị cô giáo Văn phạt chép lại bài 1000 lần. Chỉ vì trong bài văn nộp cho cô, Hà “quen tay” viết nguyên kiểu ngôn ngữ mà em vẫn dùng hàng ngày trong các tin nhắn vào bài làm. Không biết sau “sự cố 1000 lần” này, T. Hà có còn dám “quen tay” nữa khi viết bài không?
Có lần tôi hỏi tên một em sinh viên khoá dưới, em cười cười: “Em tên là… Tờ – rang.” Tôi hơi ngạc nhiên và nghĩ “chắc em ấy là… người dân tộc”. Suýt chút nữa tôi trở thành “một chị tọoc” (theo cách gọi người dân tộc của một số bạn trẻ) khi đang định hỏi “Em là người dân tộc gì vậy?”. May thay lúc đó bạn em gọi “Trang ơi!”
Hoá ra, còn nhiều cái tên khác cũng mang “hơi hướng miền núi” như vậy: Tờ – rung là Trung, Tờ – rinh là Trinh, Cờ – hâm là Châm, Cờ – huyên là Chuyên… Rồi cả cách khen cũng được “sơn cước hoá” đi: “Bạn này đẹp tờ-rai ghê”, đến cả cách chửi: “Con… cờ hó kia….” Riêng cái tên đẹp đẽ của tôi cũng được các bạn “biến tấu” thành “Tờ – Huỷ”. Tôi choáng.
Lại nói tới tiếng Anh của người Việt. Chắc hẳn chẳng còn ai lạ lẫm với những câu Anh – Việt lẫn lộn của teen nhà nữa: Go die go = Đi chết đi; know die now = biết chết liền; no four go = vô tư đi; I’m sorry but I… cố ý (?)… Có vài lần tôi thấy mấy câu này trên các diễn đàn, tôi không hiểu. Cứ tưởng đó là “tiếng lóng” của teen nước ngoài. Hỏi ra mới biết, đó chính là “sản phẩm nội địa” của teen nhà ta chứ chẳng đâu xa. Thoả thích sáng tạo, lắp ghép và áp dụng những câu như “Like is afternoon” (thích thì chiều), “sugar I I go, sugar you you go” (đường tôi tôi đi, đường anh anh đi) hay “I wanna… toilet kiss you” (anh muốn… cầu hôn em) khiến người nước ngoài đến Việt Nam cũng phải bó tay, “học” một thời gian họ sẽ nói “know die now” với các teen nhà mình.
Điều đầu tiên không thể chối cãi từ việc các bạn trẻ 9x “sáng tạo ngôn ngữ” đó chính là tạo thành một thói quen không tốt. Từ các tin nhắn, các dòng status, nhật ký, ngôn ngữ teen “ăn sâu” vào máu và “đi” vào cả vở ghi, các bài làm, thậm chí vào cả các bài thi quan trọng. Người ta không còn lạ lẫm với những bài thi bị đánh rớt chỉ vì có viết ngôn ngữ chat, dù nội dung bài làm khá tốt. Để mất cơ hội, điểm số chỉ vì những lỗi rất nhỏ từ một thói quen lớn, có đáng không?
Kế đến là việc viết tin nhắn hoặc gọi điện, nói chuyện với người trên như bố mẹ, họ hàng, thầy cô… Những tin nhắn như “pama khoe hok ak? Kon moj dj hok zja…” hay email dạng “kju kju tkay naz” như đã kể không khiến các bạn trở nên “Víp” hơn hay sành điệu hơn, mà khiến người khác đánh giá ý thức và học vấn của các bạn. Một học sinh, thậm chí một sinh viên đại học lại không thể phân biệt được cách nhắn tin cho bố mẹ, thầy cô nên khác như thế nào với cách nhắn tin cho bạn bè sao?
Tên gọi là điều rất thiêng liêng mà cha mẹ tặng cho mỗi chúng ta. Nó chứa đựng tình yêu thương, hy vọng mà cha mẹ gửi gắm trong đó. Vậy tại sao các bạn lại có thể “chế biến” cái tên xinh xắn đầy ý nghĩa của mình, của bạn bè thành những cái tên xấu xí một cách thiếu suy nghĩ đến thế?
Tiếng Việt của chúng ta rất giàu. Một nhà ngôn ngữ học nghiên cứu cả đời cũng không hết được kho tàng ấy. Chúng ta chỉ cần học đủ, đúng theo hệ thống ngữ pháp, từ vựng tiếng Việt thôi là bạn đã khai thác được tương đối vốn ngôn ngữ vô tận của dân tộc rồi, đâu cần phải “sáng tạo, lai chế” thêm? Tiếng Việt của chúng ta cũng rất đẹp. Đó là nét đẹp văn hoá mang tính dân tộc, sao bạn không gìn giữ mà lại biến chúng thành thứ ngôn ngữ tạp nham, không chuẩn mực?
Tiếng Anh đang trở thành ngôn ngữ chung của thế giới. Và các bạn trẻ đang biến ngôn ngữ chung ấy thành thứ ngôn ngữ “mang đậm bản sắc cá nhân” cho mình. Tôi nhớ một người bạn ngoại quốc của tôi từng nói: “Tiếng Anh cũng phân ra rất nhiều loại với các tầng văn hoá khác nhau. Chỉ cần để tôi nói chuyện với bạn một lúc thôi, tôi sẽ biết được tiếng Anh của bạn loại gì và ở tầng văn hoá nào.” Vậy “I love toilet you go go” (Tôi yêu cầu anh đi đi!) của teen Việt nhà mình đang ở tầng văn hoá nào?
Hãy giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, teen nhà mình nhé!
Sáng tạo là tốt. Tuổi trẻ thì càng cần tới sự sáng tạo và tìm tòi, phát hiện. Nhưng tìm tòi sao cho đúng, sáng tạo sao cho đẹp mới được hoan nghênh, ghi nhận. Đừng tự biến mình thành những “tiến sĩ ngành mật mã” hay “cao thủ đuổi từ bắt ngữ” các bạn trẻ nhé!

                                                                                                                          mr Dâu.
                                                                                                                      ( xapxing.me )

16 nhận xét:

  1. Đôi khi đọc phải những comment của giới trẻ trên mạng mà dịch mãi ko ra nổi là viết cái gì. Hay đôi khi nhắn tin với bạn bè mà cũng ko biết dịch ra sao. Thật là bực mình

    Trả lờiXóa
  2. Đúng là giới trẻ càng ngày càng hiện đại mà đâu có biết nó rất hại điện. Cứ thế này mất hết đi cả trong sáng cửa tiếng Việt mất thôi

    Trả lờiXóa
  3. Quả thật là nhiều lúc mình thấy mấy đứa em nhà mình viết tin nhắn cho nhau mà mình không thể dịch nổi.

    Trả lờiXóa
  4. Cần có biện pháp chỉnh đốn lại ngay, tiếng Việt cần phải được giữ gìn trong sáng!

    Trả lờiXóa
  5. Các vị phụ huynh, gia đình nhà trường cần quan tâm nhiều tới các em và hướng các em tới việc làm đúng đắn hơn.

    Trả lờiXóa
  6. Quan trọng là các em nhận thức được trong nhiều trường hợp không thể sử dụng ngôn ngữ teen như vậy, chứ nếu nói chuyện với bạn bè thì theo mình vẫn được.

    Trả lờiXóa
  7. Cái kiểu nói nửa Tây nửa ta, thỉnh thoảng chêm vào những lối viết tắt rất khó hiểu của một bộ phận thanh thiếu niên hiện nay thật đáng báo động.

    Trả lờiXóa
  8. Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt cần sự chung tay của cả cộng đồng.

    Trả lờiXóa
  9. Mình nghĩ cũng không thể nào đổ lỗi hết cho các em được.

    Trả lờiXóa
  10. Đúng thật, mình cũng thấy có nhiều nguyên nhân mà không thể đổ lỗi hết tại thế hệ trẻ bây giờ được.

    Trả lờiXóa
  11. Cũng có thể do thời đại công nghệ phát triển quá nhanh khiến việc nói chuyện cũng phải nhanh và vắn tắt mới theo kịp chăng?

    Trả lờiXóa
  12. Theo mình các bậc làm cha làm mẹ hãy gần gũi với con cái mình hơn. Nhà trường cũng cần có biện pháp cấm triệt để lối hành văn này của các em khi làm bài kiểm tra.vv

    Trả lờiXóa
  13. Nhiều lúc chẳng dịch nổi là viết gì nữa,ngôn ngữ teen bây giờ thật là lắm trò.Hơi một tí là vợ vợ chồng chồng.Ah! mà phải viết thế này chứ :Vk.....Ck.Tất cả ngôn ngữ của các vùng ghép lại với nhau,gọi là ngôn ngữ thời @

    Trả lờiXóa
  14. Thực ra tôi cũng không quan trọng về vấn đề ngôn ngữ tuổi teen lắm. Miễn là không để mất gốc là được

    Trả lờiXóa
  15. Để mà dịch được 1 tin nhắn có độ dài khoảng 165 ký tự thì tôi cũng phải mất vài tiếng cũng nên

    Trả lờiXóa
  16. cho mjk hoj kaj 'hâm' trog ck hâm hay zk hâm có nghĩa j zj. aj biet tl cho mjk biet vs nge. tks

    Trả lờiXóa